Quan tài trấn rồng

Chương 5

12/05/2026 12:07

Ta đã mất hết pháp lực, chỉ còn Bạch Khích ở lại bên mình.

Mà ta… cũng không muốn tiếp tục dây dưa thêm nữa.

Mặc cho Thiếu soái họ Trương kia vẫn đang dò xét, ta hít sâu một hơi rồi trầm giọng:

“Việc thứ nhất, ta muốn Thiếu soái mở kho phát lương c/ứu đói, c/ứu những người còn sống trong trấn.”

Những kiếp trước, khi pháp lực vẫn còn, ta chỉ biết tìm tới long quan rồi dốc toàn lực trấn áp.

Ta chưa từng thật sự hòa vào cuộc sống của người thường.

Dù biết thế gian hưng suy, dân chúng khổ cực, nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến, càng chưa từng thật sự cảm nhận nỗi tuyệt vọng ấy.

Cho đến kiếp này.

Mười tám năm sống trong cái trấn nhỏ này, ta đã thấy quá nhiều lòng người hiểm á/c.

Nhưng cũng nhìn thấy rất nhiều sự tử tế giữa cảnh khốn cùng.

Ví như Lưu Nhi.

Mỗi lần nhà còn thừa bánh bao, nàng luôn tìm đủ mọi lý do để mang cho ta vài cái.

Lại như hai đấu thóc cuối cùng mà lão Lưu đổi được sau khi b/án con gái.

Ông chẳng giữ lại cho riêng mình, mà nấu thành một nồi cháo loãng chia cho hàng xóm, giúp mọi người cầm cự thêm vài ngày.

Ông còn đặc biệt mang cho ta một bát.

Nói là trước khi đi, Lưu Nhi đã dặn như vậy.

Đêm ấy, ta ngồi trong tiệm qu/an t/ài, từng ngụm từng ngụm uống thứ cháo loãng đến mức gần như chỉ toàn nước.

Nhìn ông lão tay trái còn đẫm m/áu, tay phải run run vuốt lên tấm ván thọ ở góc nhà mà ông đã ngắm nghía suốt mấy năm nay.

Ông thở dài n/ão nề:

“Quan Nhi à… cháu đừng trách ta nhẫn tâm.”

“Ít nhất… Nhi Nhi còn sống.”

Phải.

Không b/án đi thì chỉ có ch*t đói.

Cánh tay trái của lão Lưu vì sao mất đi, ta còn rõ hơn ai hết.

B/án con gái đi, dù phải làm nha hoàn, thậm chí bị đẩy vào kỹ viện…

Ít nhất vẫn có thể sống thêm vài ngày.

Trong thời lo/ạn thế này, chẳng thứ gì quan trọng bằng mạng sống.

Chỉ cần vượt qua được năm đói kém này, may ra vẫn còn cơ hội sống tiếp.

Có hy vọng…

Dù nhỏ bé, cũng tốt hơn ch*t đói.

Khi ấy, lão Lưu còn cười hềnh hệch, bàn tay khô g/ầy không ngừng vuốt ve tấm ván thọ:

“Đúng là gỗ tốt…”

Ta cúi đầu nhìn bát cháo loãng trong tay:

“Nếu người thích, vài hôm nữa ta đóng xong sẽ tặng người.”

“Đến lúc đó, người có thể nằm cạnh bà Lưu.”

Lão Lưu nghe vậy lại lắc đầu.

“Ta… dùng không nổi nữa rồi.”

Ông thấp giọng nói với ta:

“Quan Nhi à, ta sắp phải đi rồi.”

“Cháu lớn hơn Nhi Nhi vài tuổi. Từ ngày cháu bị đưa tới tiệm qu/an t/ài này, ta cũng xem như nhìn cháu lớn lên.”

“Ta biết ngoài mặt cháu ít nói lạnh lùng, nhưng trong lòng còn cứng cỏi hơn bất cứ ai.”

“Hôm ta cầm rìu của cháu tự ch/ặt tay mình, cháu tận mắt nhìn thấy mà chẳng chớp mắt lấy một cái.”

“Còn giúp ta băng bó, đắp th/uốc.”

“Cháu biết cánh tay kia bị mang đi đâu, vậy mà chưa từng hé nửa lời.”

“Nhi Nhi thì khác…”

“Nó ngây thơ quá, ta không nỡ để nó thành như vậy. Nó cũng không làm được.”

Nói tới đây, ông lại cúi đầu vuốt tấm ván thọ, giọng khàn hẳn đi:

“Nhưng cháu thì phải sống.”

“Biết không?”

“Sống được ngày nào hay ngày ấy.”

“Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi…”

Nói xong, ông để lại bát cháo, chậm rãi đứng dậy rời đi.

Vừa đi vừa khe khẽ hát:

“Trên đường Hoàng Tuyền nàng chậm bước,

Ca ca phía sau đuổi theo nàng.

Nắm tay cùng bước qua cầu Nại Hà,

Cùng uống một bát canh Mạnh Bà…

Hẹn kiếp sau… lại nối duyên…”

Bà Lưu thân thể vốn yếu.

Hai cha con lão Lưu b/án bánh bao ki/ếm sống, tiền ki/ếm được còn chưa kịp giữ nóng tay đã bị đủ loại thuế phí vét sạch.

Ngày thường còn khó no bụng.

Huống chi năm mất mùa.

Nhà người khác ít nhiều còn có thể nhịn đói.

Nhưng bà Lưu thì không chịu nổi.

Bao nhiêu tiền dư trong nhà họ Lưu đều dùng để m/ua th/uốc cho bà.

Từ cuối năm ngoái nạn đói đã bắt đầu.

Cánh tay của lão Lưu chẳng giúp bà Lưu sống thêm được mấy ngày, ngược lại còn khiến thân thể ông suy kiệt nhanh hơn.

Cho nên ông mới vội vàng b/án Lưu Nhi đi.

Ý của ông rất rõ ràng.

Lưu Nhi không muốn sống kiểu đó.

Vậy thì ông sẽ mang tiếng á/c b/án con, tự tay mở cho con gái một con đường sống.

Còn bản thân…

Ông đã sớm không còn ý định sống tiếp nữa.

Mang bát cháo tới cho ta, chẳng qua cũng chỉ là muốn dạy ta cách tồn tại trong thời lo/ạn mà thôi.

Có lẽ ông sợ ta không chống đỡ nổi.

Cho nên sáng hôm sau…

Ông lặng lẽ tr/eo c/ổ ch*t trong sân sau tiệm qu/an t/ài của ta.

Trước khi ch*t còn cố ý tắm rửa sạch sẽ, cởi bỏ toàn bộ quần áo.

Cứ như vậy trắng bệch treo lơ lửng giữa sân, thân thể g/ầy đến mức chỉ còn da bọc xươ/ng.

Chu đáo đến mức khiến người khác chẳng biết nên nói gì.

Chỉ tiếc…

Ta vốn không cần ăn uống.

Mà bây giờ, pháp lực đã mất sạch.

Ta c/ứu không nổi tất cả mọi người nữa.

Vậy thì cố hết sức c/ứu lấy những kẻ còn sống vậy.

Sau đó tiếp tục canh giữ cỗ qu/an t/ài kia.

Không để hắn xuất thế.

Ngoài cửa sổ, mùi th!t lại càng lúc càng nồng.

Thiếu soái họ Trương kia hít hít mũi rồi thở dài:

“Quan cô nương không biết đâu.”

“Bây giờ vừa hạn hán, phía tây lại có thổ phỉ nổi lo/ạn, quân đội còn phải nuôi, thật sự không dư lương thực.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn:

“Nhị tiểu thư nhà họ Trương chẳng phải vừa đính hôn với con trai Trần đại tướng quân Tây Nam sao?”

“Nghe nói riêng tiệc đính hôn thôi, nhà họ Trương đã dùng ba chiếc máy bay quân sự chở nguyên liệu từ Pháp về.”

“Nào bánh kem Tây, nước ngọt Tây, rư/ợu ngoại…”

Nói đến đây, ngay cả ta cũng bật cười mỉa mai.

Ánh mắt vô thức nhìn về góc sân sau — nơi lão Lưu đã tr/eo c/ổ t/ự v*n.

Thật nực cười.

Một mạng người như Lưu Nhi…

Chỉ đáng giá hai đấu thóc.

Mà tiệc đính hôn của Trương nhị tiểu thư lại xa hoa đến mức ấy.

Tiêu xài toàn là mồ hôi, xươ/ng m/áu của dân chúng.

Mà đó…

Còn chỉ mới là phần điểm tâm thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giếng Đổi Con

Chương 7
Trong làng có một cái giếng đổi con. Chỉ cần ném con gái xuống giếng, trong vòng 7 ngày nhất định sẽ đổi được một đứa con trai. Nhưng trước khi ném xuống giếng, phải dùng đũa đâm nát cổ họng bé gái để đề phòng nó xuống âm phủ cáo trạng. Sau đó còn phải cắt lưỡi nó làm bánh bao, ăn vào thì chắc chắn sẽ sinh được con trai. Tôi đã tận mắt chứng kiến bố mẹ đối xử với chị gái như vậy. Chưa đến 7 ngày, mẹ đã mang thai. Đúng ngày giỗ đầu tuần, chị tôi trở về. Người chết oan thì cơ thể sẽ cứng đờ, không thể cúi người được. Vì vậy, chúng tôi trốn dưới gầm giường, chị mãi vẫn không tìm thấy. Ơ, chết rồi! Chúng tôi quên mất rằng lúc ném xuống giếng, chị bị đập đầu xuống đất. Chị bỗng quay đầu lại, treo ngược cơ thể, đầu cắm xuống đất, đôi chân hướng lên trời, nhìn chằm chằm vào chúng tôi: “Hê hê hê... Tìm thấy các người rồi.”
Báo thù
Hiện đại
Kinh dị
66