Cuộc minh hôn của quỷ

Chương 7

06/02/2024 17:26

Đại sư cau mày lại, dường như không hài lòng với những lời nói của bố tôi.

Đột nhiên có một cơn gió thổi qua, ngọn nến lung lay, tôi vội giơ tay lên che.

Bố tôi nhổ nước bọt xuống đất và chế nhạo:

“Con khốn này sống thì nghèo khó, nhu nhược, ch*t rồi thì có thể tạo nên được gợn sóng nào chứ?”

Tôi không dám cãi lại bố nên cúi đầu và không nói gì, đại sư cũng phớt lời ông ấy và nắm tay tôi, nhẹ nhàng an ủi: “Tiểu Táo, đừng sợ”

Cơ thể tôi cứng đờ và mắt tôi dừng lại trên tay đại sư một hồi lâu, rồi tôi gật đầu nhẹ và hứa: “Con sẽ đưa em ấy về.”

Đại sư xoa đầu tôi và nói: “Không còn sớm nữa, đi nhanh đi.”

Từ nhà tôi đi về phía Đông Nam, sẽ đi qua một con sông nơi mà tôi thường giặt quần áo, thêm vài trăm mét nữa, thì sẽ tới hàng quán mà em trai tôi thích đến.

Lúc nhỏ, em trai tôi có mối qu/an h/ệ rất tốt với tôi.

Phụ nữ trong nhà không được phép ngồi vào bàn ăn, bố và em trai tôi ngồi trên ghế ở phòng khách, còm mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ co rúc ở nhà bếp.

Tôi và Tiểu Yểu ngồi trên chiếc chiếu mục nát, nhìn lũ nhện đang giăng mạng nhện trong góc.

Lúc đó em trai tôi rất thích chơi với tôi, thỉnh thoảng em ấy còn lén lút cho tôi đồ ăn, que cay trị giá hai hào mỗi que, hoặc thứ gì đó giống như đường.

Nhưng khi lớn lên, em ấy bắt chước bố mẹ t/át tôi, hút th/uốc và uống rư/ợu rất nhiều, thỉnh thoảng lại trêu chọc Tiểu Yểu.

Tính cách tôi từ nhỏ đã hiền lành, lại hay nói là nhìn thấy m/a nên toàn bị đá/nh.

Khi lớn lên tôi rất sợ bị đá/nh, nên suốt ngày cứ cúi đầu phục tùng, do đó không sớm nhận ra em trai tôi lại có suy nghĩ x/ấu xa với Tiểu Yểu.

Gió thu thổi từng cơn, khiến ban đêm lại càng lạnh lẽo.

Lá khô phát ra tiếng loạt soạt khi bị giẫm lên, tôi nuốt nước bọt và nhìn thấy một cửa hàng không có đèn cách đó vài mét, tôi lấy hết can đảm bước tới đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0