Cưng Chiều Nâng Như Ngọc

Chương 1

04/09/2025 14:14

Ánh nắng chói chang, công trường ngổn ngang gạch đ/á. Tôi mặc chiếc váy ngắn ôm sát đường cong, trang điểm tinh tế, đi đôi sandal cao gót khoe đôi chân trắng muốt. Có chút lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh.

Ngay lập tức thu hút ánh nhìn của nhiều công nhân.

Hệ thống dường như nhận ra sự căng thẳng của tôi, vang lên giọng nói máy móc lạnh lẽo: "Chủ nhân, cô chỉ cần theo kịch bản á/c nữ..."

"Được." Tôi tự nhủ lấy can đảm.

Trong đám đông, ai đó bỗng hét lên: "Anh Tống, chị dâu đến rồi."

Một người đàn ông mặc đồ bảo hộ lấm lem bước tới từ phía xa. Cao gần một mét chín, tóc c/ắt ngắn, vai rộng chân dài, ống tay áo xắn lên để lộ bắp tay rắn chắc. Làn da nâu rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy.

Anh dùng mu bàn tay lau mồ hôi, ánh mắt lướt nhẹ xung quanh khiến những ánh nhìn dính trên người tôi vội vã quay đi.

Khi đến gần, tôi nhận ra anh có gương mặt điển trai: Mắt sâu, đường nét sắc sảo.

Vết bẩn và mồ hôi trên người lại tăng thêm vẻ hoang dã khó thuần phục, đẹp đến mức không dám nhìn thẳng.

"Tống Thần, anh tan ca chưa? Em có chuyện muốn nói." Tôi vân vê vạt áo, lấy hết can đảm lên tiếng.

Những người bên cạnh trêu đùa: "Sắp xong việc rồi, về đi anh Tống, chị dâu sốt ruột lắm rồi."

"Chị dâu đẹp thật đấy. Bảo sao anh Tống làm quần quật bao năm vẫn nghèo x/á/c xơ, hóa ra tiền đổ hết vào chị dâu rồi."

"Bảo sao tối nào anh Tống cũng từ chối đi nhậu, té ra có vàng cất trong nhà. Đám đàn ông thô kệch chúng ta làm sao sánh bằng chị dâu trắng trẻo mềm mại."

"Gấp thế à?" Tống Thần không để ý mọi người, cởi áo khoác che ngang eo tôi. Giọng trầm khàn không lộ cảm xúc, mùi mồ hôi nhè nhẹ lẫn hương th/uốc lá đặc trưng xộc thẳng vào mũi.

Bỗng thấy khá dễ chịu.

Tôi gật đầu, má nóng bừng.

"Được, anh đi báo cáo chủ quản, hôm nay về sớm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm