TRẦN HÀNH CHI 4: ÂM DƯƠNG KHUYỂN

Chương 6

17/07/2025 09:52

Đúng lúc tôi đang nghi hoặc thì Lưu Tuệ bước ra, ăn mặc hở hang, ôm gối, trên mặt còn vương nét h/oảng s/ợ.

Vẻ ngoài thật đáng thương.

"Tiểu Bối..."

Khi cô ấy nhìn thấy con chó đã ch*t trên mặt đất, cô ấy khựng lại một chút, rồi có chút sợ hãi nhìn tôi.

"Đại sư... đã ổn chưa ạ?"

Tôi lắc đầu, khép hai mắt lại cho con chó, thu lại cờ sắc lệnh.

"Người xuất hiện trong giấc mơ của cô, có qu/an h/ệ gì với cô?"

Tôi nhìn vào mắt Lưu Tuệ, lúc này tôi vẫn chưa thu công, hai mắt vẫn là đồng tử dọc, có lẽ bị đôi mắt của tôi nhìn đến phát hoảng, cô ấy kêu lên một tiếng, ngã xuống đất, cợ hãi lùi lại phía sau.

"Không... tôi không có qu/an h/ệ gì với anh ta..."

"Đến nước này rồi mà cô còn muốn gạt tôi?!"

Tôi rất tức gi/ận.

Con lệ q/uỷ kia không tiếc n/ổ phách mà trốn thoát, đủ để chứng minh chấp niệm sâu đậm đến mức nào, chấp niệm này, chắc chắn có liên quan đến Lưu Tuệ, hơn nữa môi đỏ như m/áu, thông thường loại lệ q/uỷ này, oán khí trên người rất nặng rất nặng.

Cho nên hắn hoặc là ch*t bất đắc kỳ tử, hoặc là ch*t oan khuất, tâm kết chưa giải, đại th/ù chưa báo!

Trong chuyện này, chắc chắn có gì đó.

Dưới sự chất vấn của tôi, cuối cùng Lưu Tuệ cũng nói.

"Anh ấy... anh ấy là bạn trai của tôi. Nhưng tôi không biết tại sao anh ấy lại tìm đến tôi..."

Ánh mắt Lưu Tuệ có chút né tránh, không dám nhìn tôi.

Con q/uỷ bị đá/nh tan phách mà bỏ chạy này, khi còn sống là bạn trai của Lưu Tuệ, tên là Lục Sâm, qua Tết năm nay thì gặp t/ai n/ạn xe mà ch*t.

Tức là hai tháng trước.

Khi còn sống, hai người cãi nhau một trận, Lục Sâm tức gi/ận lái xe ra ngoài, vượt mấy đèn đỏ, cuối cùng đ/âm vào xe ben.

Xe nát bét, Lục Sâm ch*t ngay tại chỗ.

"Tôi... sau khi anh ấy ch*t, tôi thật sự không đến thăm anh ấy, cũng luôn trốn tránh không dám gặp người nhà anh ấy, nhưng... nhưng anh ấy gặp t/ai n/ạn xe ch*t không liên quan gì đến tôi mà...."

Lưu Tuệ vừa nói vừa khóc.

Khóc đến mức lê hoa đái vũ. (Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.)

Tôi im lặng không nói gì.

Một lúc lâu sau, tôi ra hiệu muốn mang con chó này đi.

"Gần đây đừng đi đường vào ban đêm, tốt nhất cũng đừng ở đây, anh ta tuy bị thương, nhất thời không đến được, nhưng chắc chắn sẽ quay lại, ngày mai thu dọn đồ đạc, ra ngoài ở mấy ngày, những chuyện khác giao cho tôi. Tôi sẽ liên lạc với cô."

"Bát tự của Lục Sâm, cô có không?"

Lưu Tuệ đi/ên cuồ/ng gật đầu, lấy ra một quyển sổ, viết bát tự của Lục Sâm đưa cho tôi.

Làm xong những việc này, tôi liền rời đi.

Lục Sâm tuy có nỗi khổ riêng, nhưng chuyện nhân gian nên giải quyết ở nhân gian, ch*t rồi mà không an phận, không muốn nhập luân hồi, còn dùng th/ủ đo/ạn ti tiện đ/ộc á/c này để hại người, dù thế nào cũng không thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, dù Lưu Tuệ đã nói ra nguyên nhân, tôi vẫn có chút nghi hoặc.

Bởi vì quẻ tôi bói ra, đến giờ vẫn còn lo/ạn.

Lúc này đã là giờ Dần, tôi đến một lò mổ, ném con chó cho đồ tể, bảo hắn giúp tôi lấy đồ trong bụng chó ra.

Lấy ra một đoạn xươ/ng màu đen phát sáng.

Cầm trong tay lạnh lẽo vô cùng, âm khí nặng nề, trên đó còn cắm một cây đinh sắt màu đen.

Nhìn thấy thứ này, lông mày tôi lại nhíu ch/ặt.

Đây không phải xươ/ng chó, cũng không phải xươ/ng động vật.

Mà là xươ/ng tay người.

"Ê, thằng thầy bói m/ù, th!t chó này mày còn lấy không?"

Đôi mắt nhỏ của đồ tể lóe lên tinh quang, cười hề hề với tôi.

"Không lấy nữa, tôi khuyên ông đừng b/án cũng đừng ăn, thứ này bị q/uỷ ám rồi, ăn vào sẽ sinh b/ệnh. Cứ xử lý như đồ tạp nham là được."

Nói xong, trả tiền mổ chó, quay người rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm