Có lẽ vì oán khí trong giọng nói của ta quá nặng, Thập Hoan kinh ngạc nhìn ta: "Cha, con bé vừa mới c/ứu mạng hai cha con mình xong, lấy oán báo ân cũng không thể nhanh đến thế chứ?"

Ta hờ hững "ồ" một tiếng: "Ta nói linh tinh thôi."

Nhưng hiển nhiên, có những thứ không phải cứ nghe linh tinh là xong. Ta vừa dứt lời, lũ hung sát vốn bị Lâu Niên áp chế trong trận lại một lần nữa bùng lên, một thanh trường ki/ếm chỉ thẳng vào phiến vảy chính giữa lưng hắn mà đ.â.m tới.

Mắt thấy thanh ki/ếm sắp găm vào cơ thể Lâu Niên, hắn cố sức quất mạnh đuôi, đ.á.n.h tan thanh trường ki/ếm, nhưng bản thân hắn cũng hoàn toàn đổ gục xuống đất, không thể cử động được nữa.

Lũ hung sát thừa thắng xông lên, định bạo động một lần nữa, thì vừa vặn lúc này, cảnh tượng trong trận lại biến ảo, hóa thành núi Bất Quy đang độ hoa Quỳnh nở rộ. Ngước đầu lên, dải Ngân hà hiện ra trước mắt, vầng trăng tròn treo cao tít tắp.

Thời khắc cảm hóa hung sát đã đến.

Ta hơi ngẩn ra, rồi thấy những con hung sát vốn đã bị Lâu Niên đ.á.n.h cho dở sống dở c.h.ế.t kia, lại bị pháp lực vận hành trong trận đ/è nén, hoàn toàn lặn mất tăm hơi.

Thập Hoan chớp lấy thời cơ, nhanh thoăn thoắt kéo Lâu Niên vào trong đại điện, nhét một nắm lớn đan d.ư.ợ.c hồi phục pháp lực vào miệng hắn. Ta lườm Thập Hoan một cái ch/áy mặt, đúng là đồ nữ nhi phá gia chi tử.

Lâu Niên nghỉ ngơi một lát, khôi phục được đôi chút, liền hóa lại hình người nhìn ta đăm đăm, rồi buông một câu đầy thâm trầm: "Ngân Hào Thượng thần, ta từng đắc tội với ngươi sao?"

Ta: "..."

Biết nói sao đây? Đúng như lời Thập Hoan nói, nếu không phải vì cả ta và con bé đều không đ.á.n.h lại đám hung sát này, còn phải trông cậy vào Lâu Niên để đối phó với chúng, thì ta thật sự rất muốn tự tay đ.â.m cho hắn một ki/ếm.

Thế nên, ta ỷ vào việc Lâu Niên không nhớ chuyện cũ, hùng h/ồn đáp: "Không có, chỉ là muốn phô trương chút kiến thức rộng lớn của tộc Bạch Trạch ta thôi, có lợi hại không?"

Khóe miệng Lâu Niên gi/ật giật: "Vậy thì ngươi cũng cừ khôi đấy."

Ta lờ đi cái giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của hắn, coi như hắn đang khen mình: "Ta cũng thấy thế."

Lâu Niên: "..."

Lâu Niên dường như muốn m/ắng ta vài câu, nhưng ta lại dùng hai câu hỏi khiến hắn im bặt: "Đám hung sát trong trận này rốt cuộc là ai? Ngươi bị giam ở đây hai vạn năm rồi mà vẫn không nỡ hạ sát thủ, cứ để mặc cho chúng kiêu ngạo như vậy sao?"

Lâu Niên sững lại, không nói lời nào nữa. Mãi lâu sau, hắn mới đứng dậy liếc ta một cái rồi bảo: "Kiến thức của tộc Bạch Trạch các người chẳng phải rất rộng sao?"

Câu nói này của hắn khiến ta đột ngột nhớ lại những lúc hắn giở trò quấy phá trước kia, ta suýt chút nữa không nhịn được mà vung tay t/át hắn một cái theo thói quen. Chỉ là chưa kịp ra tay, hắn đã xoay người bước ra cửa, trở về gian nhà gỗ nhỏ của mình.

Ta tức đến mức nhìn theo bóng lưng hắn mà lườm ng/uýt một hồi. Thập Hoan đứng bên cạnh nhìn ta, lại nhìn bóng lưng Lâu Niên, ngập ngừng hỏi: "Cha, có phải con nhìn nhầm không? Con cứ tưởng câu tiếp theo Người sẽ hỏi con là: Sau này con theo cha hay là theo hắn."

Ta: "..."

Ta giáng một cái vào đầu con bé.

"Cha, b/ạo l/ực gia đình là điều không nên làm đâu nhé." Thập Hoan ôm đầu chạy biến ra ngoài: "Con đi xem vết thương của Lâu Niên thế nào!"

9.

Vết thương của Lâu Niên dưỡng mất nửa tháng mới khỏi hẳn. Trong nửa tháng này, cảnh tượng trong trận vẫn luôn dừng lại ở khoảnh khắc hoa Quỳnh núi Bất Quy nở rộ. Ta nhìn ngắm đám hoa Quỳnh kia suốt nửa tháng cũng thấy phát ngán, suy cho cùng phong cảnh dù đẹp đến đâu mà nhìn mãi cũng chỉ đến thế mà thôi. Chẳng thà ngồi tính toán xem bao giờ lũ hung sát kia lại bạo động lần nữa.

Nửa tháng qua Thập Hoan đều chạy sang hộ pháp trị thương cho Lâu Niên, đan d.ư.ợ.c trong túi Càn Khôn của con bé không đủ, còn sang chỗ ta "vét" thêm một nắm lớn. Con bé vừa vét vừa nghi hoặc hỏi ta: "Không đúng nha cha, Người chỉ là đi dự tiệc sinh thần của Đế quân thôi, mang theo nhiều đan d.ư.ợ.c thế này làm gì? Bây giờ con có lý do để nghi ngờ rằng, trước khi ra khỏi cửa Người đã biết chúng ta sẽ bị truy sát rồi."

Ta: "..."

Đã là lần thứ ba bị truy sát rồi, ta có thể không phòng bị trước sao? Nhưng ta liền dùng chiến thuật im lặng trong giây lát, rồi đổ hết tội lên đầu con bé: "Thành thói quen thôi, con đừng quên từ nhỏ đến lớn con đã đ.á.n.h nhau bao nhiêu trận, gây ra bao nhiêu họa, bị thương bao nhiêu lần, lần nào mà chẳng là ta đi dọn bãi chiến trường cho con."

Để đ.á.n.h lạc hướng con bé, ta thuận thế m/ắng luôn: "Ngày ngày ta vì con mà lo đến bạc cả đầu, thế mà con suốt ngày chỉ muốn tiễn đưa ta sớm, đúng là đồ con bất hiếu!"

Thập Hoan từ nhỏ đã chẳng thích nghe mấy lời giáo huấn "hiếu thảo", ta vừa dứt lời, con bé đã quay đầu bỏ đi thẳng.

Lúc này, thương thế của Lâu Niên đã bình phục hoàn toàn. Thập Hoan quay lại thấy ta đang cầm tinh bàn suy tính, mở miệng ra là "hỏi thăm": "Cha, đang tính ngày giỗ cho mình đấy à?"

Đúng là muốn làm ta "hiếu" đến c.h.ế.t mà.

Ta liếc con bé một cái: "Tính ngày giỗ cho Lâu Niên."

Thập Hoan: "..."

Thập Hoan: "Cha, người là Thượng thần cơ mà, chẳng phải đã nói thần ái thế nhân sao, Người giữ vững cái thiết lập nhân vật của mình chút đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm