Sơ Thất

Chương 16

26/04/2024 20:24

"Ai?" Tôi gi/ật mình quay đầu lại nhìn, không nhìn thấy người nào.

Một con mèo đen quen mắt nằm trên khung cửa sổ.

Con mèo đó mở miệng nói chuyện: "Hừ, đương nhiên là con mèo nhát gan tôi rồi."

"Mèo! Mèo nói chuyện!" Tôi sợ hãi trừng to hai mắt.

Mèo đen nhảy về phía trước, trong nháy mắt biến thành... Hắc Vô Thường!

Khi tôi ch*t đã gặp Hắc Bạch Vô Thường!

Tôi ngơ rồi!

Con mèo đen này lại là Hắc Vô Thường!

Hắc Vô Thường cười với tôi: "M/a nữ à, ý của Diêm vương là đền cô cho ngài ấy, để ngài ấy ăn th!t."

"Ăn, ăn tôi?" Tôi sợ đến nỗi môi cũng run, không thể tin nổi nhìn hai người họ: "Ăn m/a... ăn m/a là phạm pháp đấy!"

M/a ăn m/a, còn có m/a ăn người, tôi từng nghe nói!

Diêm Vương liếc Hắc Vô Thường, vung tay về phía lão ta, Hắc Vô Thường đại nhân sờ sờ lập tức biến mất.

Đây là sự lợi hại của Diêm Vương Gia!

Anh ta đang thị uy với tôi... không, anh ta đang dọa nạt tôi!

"Diêm Vương đại nhân, xin ngài đừng ăn tôi!" Tôi sợ đến mức hai chân mềm nhũn, khụy xuống đất, khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhem: "Tôi là m/a ch*t uổng, tôi không ngon, tôi chắc chắn là càng ăn càng mặn, lại vừa tanh..."

"Ồ? Không ngon sao? Thế nhưng đêm qua em trần trụi nằm trong lòng bổn vương lại rất thơm."

"Không có không có! Không thơm!" Tôi liều mạng lắc đầu.

"Thật sự, không ăn cũng được." Không biết từ lúc nào anh ta đã ngồi trước mặt tôi, tay nâng cằm tôi, vừa cười vừa nhìn tôi: "Vậy em cứ ở cùng bổn vương như mấy ngày nay đi."

Tôi nuốt nước bọt: "Giống như trước kia?"

Anh ta gật đầu: "Giống như trước kia."

Tôi nghe vậy thì cảm thấy có hơi khó xử, do dự chốc lát vẫn lấy dũng khí hỏi: "Có thể không... không mặc quần áo chạy rong không?"

Anh ta cười: "Nếu như em thích, cũng có thể tiếp tục như vậy."

Tôi: "..."

Tôi cười khan vài tiếng.

Anh ta mân mê cằm tôi, híp mắt, cảnh cáo: "Nhớ kỹ, đừng hòng chạy trốn, nếu không... con m/a đáng yêu, vừa thơm vừa ngọt giống như em, có thể biến thành cơm ăn đấy."

Tôi chớp mắt cho rơi nước mắt trên lông mi, trịnh trọng gật đầu: "Không chạy, chắc chắn không chạy!"

...

Đầu tôi ngấm nước tôi mới không chạy!

Ngày hôm sau, Diêm Vương rời khỏi nhà, vừa đến tối, tôi đã kéo hành lý của mình bỏ trốn.

Tôi tính, công việc cũng không cần nữa, trốn qua đợt này trước đã.

Cho dù chịu đói, cũng tốt hơn bị ăn.

Tôi biết Tiểu Hạ nhất định lo cho tôi, thế nên tôi kéo hành lý đi tìm Tiểu Hạ trước.

"Sơ Thất, cậu không sao chứ? Tốt quá rồi!"

Tiểu Hạ nói cô ấy không thấy tôi đuổi theo, quay lại muốn tìm tôi nhưng phát hiện mình không thể vào được nhà của Diêm Vương.

Cô ấy hỏi chuyện đêm qua, tôi kể rõ đầu đuôi ngọn ngành cho cô ấy.

Cùng với chuyện tôi muốn chạy trốn để giữ mạng.

Đột nhiên, trên cổ tôi xuất hiện ánh sáng trắng nhàn nhạt, có chút cảm giác ấm nóng nhoi nhói.

Tiểu Hạ hỏi: "Sơ Thất, cậu đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi lắc đầu: "Tớ không biết."

Đột nhiên, tôi nhớ ra rồi!

Đêm qua, Diêm Vương x/ấu xa muốn ăn th!t tôi kia đã ghì tôi trong lòng, cắn một cái vào cổ tôi.

"Sơ Thất, cậu sao thế? Sao mặt lại đỏ thế này?"

Tôi nghe vậy, sờ mặt: "Mặt tớ đỏ sao?"

Cô ấy gật đầu.

Tôi sát lại gần cô ấy, kể cô ấy nghe chuyện tôi bị Diêm Vương cắn.

Trong mắt của Tiểu Hạ đầy phức tạp nhìn tôi, nói: "Sơ Thất, đây là dấu ấn của Diêm Vương, cậu không trốn được đâu."

"Hả?" Tôi ngơ người.

Không trốn được?

Vậy không phải tôi ch*t chắc rồi à?

"Làm sao bây giờ? Tớ không trốn được, vậy tớ sẽ bị ăn mất!"

"Ha ha, Diêm Vương hù dọa cậu thôi!" Tiểu Hạ cười lớn, nói: "Nếu như tớ đoán không nhầm, trái lại, có lẽ ngài ấy thích cậu đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6