Beta: Gemini

————————————————–

Diệp M/ộ Phàm vẻ mặt rộng lượng, không thèm để ý chút nào mở miệng nói: “À ~ Hà tổng giám, đừng có gấp, tôi chẳng qua chỉ là thuận miệng nói mà thôi, cũng không có ý định truy c/ứu trách nhiệm của anh mà, dù sao đó cũng chỉ là bản tạo hình thiết kế đơn giản thôi, thứ này, một ngày tôi có thể cho anh mười mấy cái.

Nếu anh để ý như vậy, vậy thì đưa cho anh thôi, không có gì lớn cả, dù sao đã là đồng nghiệp với nhau, nếu anh thích như vậy, tôi cho anh thêm một hai tập bản thảo nữa đều được!”

“Anh…Anh anh…” Hà Tuấn Thành thiếu chút nữa bị tức hộc m/áu.

Diệp M/ộ Phàm luôn miệng không so đo, thậm chí ngay cả chứng cớ cũng không có, thế nhưng lại đem cái mũ lấy tr/ộm tác phẩm chụp lên đầu hắn ta, cộng thêm thân phận của anh ta bây giờ đặt tại nơi này, mọi người dĩ nhiên là tin tưởng lời của anh ta nói rồi.

“Trời ạ, thật không nghĩ tới, Hà Tuấn Thành lại là thứ người như vậy, không nói tiếng nào liền nhặt được bản thảo tay của người ta rồi chiếm làm của mình!”

“Đúng vậy a, ỷ vào người ta không có chứng cớ liền có thể không sợ hãi sao?”

“Lại còn nói là Felix lấy tr/ộm của hắn ta, quá mức lớn mặt mà!”

Mọi người mới vừa rồi vây xem đang giúp Hà Tuấn Thành nói chuyện, giờ phút này tất cả đều đổi hướng, mới vừa rồi giễu cợt Diệp M/ộ Phàm thế nào, hiện tại tất cả đều làm y như thế quay sang giễu cợt Hà Tuấn Thành.

Hiện tại Hà Tuấn Thành cùng Diệp M/ộ Phàm, giống như ăn mày cùng phú hào.

Hắn ta là một tên ăn mày, nói phú hào người ta tr/ộm tiền của hắn ta, có người nào tin được hay không a?

Diệp M/ộ Phàm nhìn Hà Tuấn Thành bị cả trăm miệng vây quanh công kích cũng không thể bào chữa cho mình được, đáy mắt thoáng qua một tia ý lạnh.

A, anh ta coi như thuận miệng bịa chuyện, vậy thì thế nào?

Lấy thân phận địa vị bây giờ của anh ta, chuyện anh ta cần làm còn cần chứng cứ sao?

Tóm lại, hôm nay chỉ một câu nói của Diệp M/ộ Phàm đã đủ để cho sự nghiệp đời này của Hà Tuấn Thành bị phá hủy hoàn toàn.

Bởi vì, cũng không ai biết tập bản thảo mà trong miệng Diệp M/ộ Phàm nói kia rốt cuộc có bao nhiêu tác phẩm, mà sau này những tác phẩm mà Hà Tuấn Thành thiết kế ra rốt cuộc có phải là do chính bản thân hắn ta thiết kế hay không, hay là tr/ộm từ bên trong tập bản thảo đó thì không có ai có thể biết được.

Về phần Thẩm Mộng Kỳ mặc đồ thiết kế do tr/ộm cắp, cũng không khá hơn chút nào…

Mục Văn Thanh dĩ nhiên là đứng ở về phía Diệp M/ộ Phàm, tại chỗ tuyên bố đem tên của Hà Tuấn Thành xoá tên khỏi hiệp hội Thời Trang, hơn nữa để cho bảo an đưa người đuổi ra ngoài…

Trên mặt các nhà thiết kế khác của giải trí Tụ Tinh cũng không nhịn được, rối rít lặng lẽ chạy trốn.

Thẩm Mộng Kỳ giống như một kẻ ngốc, một người ngơ ngác đứng ở trên sân khấu, không có một người nào muốn tới vì cô ta mà giải vây.

Cô ta liền ôm lấy một chút hy vọng nhìn Diệp M/ộ Phàm, người đàn ông này mặc dù khổ sở, mặc dù bất cần đời, nhưng đối với cô ta quả thật toàn tâm toàn ý thương yêu, mỗi lần cô ta có chuyện gì, đều sẽ ngay lập tức xuất hiện…

Nhưng lần này, Diệp M/ộ Phàm từ đầu tới cuối ngay cả nhìn cũng không có liếc nhìn cô ta một cái nào cả.

Vào lúc này Diệp M/ộ Phàm đã hoàn toàn bị đám người vây quanh đẩy lên trên, ngay cả sau ót cũng đều không thấy được…

“Ha ha, được rồi được rồi…”

Diệp M/ộ Phàm xã giao như cá gặp nước, ánh mắt liếc qua nhìn thấy cách đó không xa một bóng người quen thuộc đi tới, nhất thời sợ đến mức phun ngụm rư/ợu vang ra ngoài.

“Ông chủ nhà tôi tới rồi, xin lỗi không tiếp chuyện được xin lỗi không tiếp chuyện được! Làm phiền nhường đường một chút!” Diệp M/ộ Phàm vội vàng đem ly rư/ợu trong tay giao cho nhân viên bên cạnh, sau đó vội vã chạy về phía Diệp Oản Oản

Nhìn thấy bộ dáng kinh sợ của Diệp M/ộ Phàm, bên cạnh quản lý Trịnh mặt bất đắc dĩ: “Tại sao tôi cảm thấy, phó chủ tịch của chúng ta, mỗi lần nhìn thấy Diệp tổng giám đều giống như chuột nhìn thấy mèo vậy?”

Một nhân viên khác bên cạnh cũng dở khóc dở cười: “Thật đúng là vậy mà… Felix bình thường khi tâm tình không tốt lúc đó mặt mũi của ai cũng không để ý, nhưng chỉ cần Diệp tổng giám nói một câu, để cho anh ta đi hướng đông thì không dám đi hướng tây!”

“Cho nên mới nói, vị Diệp tổng giám này của Quang Diệu, rốt cuộc có lai lịch gì? Làm cho mọi người vô cùng kh/iếp s/ợ như vậy á!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm