Tối hôm đó, Minh Hoài Cẩn sử dụng thuật ẩn thân cho cả hai, lại dẫn tôi vào nhà họ Tạ lần nữa.
Lần này cả nhà họ đều có mặt.
Tạ Đại Sơn kéo mẹ tôi - Trương Thúy Hoa vào phòng thì thầm: "Hôm nay có người đến nhà bảo dời m/ộ Lai Đệ."
"Lai Đệ vẫn sống tốt... Ý anh là con kia?"
"Không nó thì còn ai? Người ta đưa năm mươi vạn!"
"Trời ơi! Năm trăm triệu!"
"Nhưng anh còn chẳng nhớ nó ch/ôn chỗ nào..."
Tôi nhìn Tạ Đại Sơn và Trương Thúy Hoa, tức đến mức suýt bộc phát q/uỷ khí. Tôi ch*t mới ba năm, đâu phải ba mươi năm!
Khi q/uỷ khí sắp tràn ra, Minh Hoài Cẩn kéo phắt tôi khỏi phòng. Giọng hắn lạnh băng: "Bình tĩnh."
Một lát sau, hai người bước ra. Tạ Đại Sơn ra xem tivi, Trương Thúy Hoa vừa bóc nho vừa đút cho thằng em Tạ Thừa Chí đang chơi điện tử.
Tạ Thừa Chí đẩy tay bà ra đầy khó chịu: "Không thấy con đang đ/á/nh game à?"
Đèn bếp vẫn sáng, cô gái ban ngày đang rửa bát.
Cô ấy cúi mình vớt mấy chiếc bát nhờn mỡ, đôi mắt vô h/ồn không một tia cảm xúc.
Tôi đi quanh cô hai vòng, như đang nhìn thấy chính mình ngày trước.
Từ khi nhớ được, tôi đã không ngừng rửa bát. Bắt đầu từ khi còn bé tí, đứng trên ghế còn phải kiễng chân. Lúc học tiểu học, đeo khăn quàng đỏ, vẫn rửa bát; lên cấp ba, rửa bát; vào đại học, rửa bát; đến ngày trước khi ch*t, vẫn rửa bát.
Tôi rửa hết đống này đến đống khác, xen lẫn tiếng t/át đanh rát: "Đồ vô dụng! Lại làm vỡ bát!! Cút ngay!"
Chị gái Tạ Đắc Nam đang giặt đồ cho cả nhà.
Tạ Đại Sơn vừa xem tivi vừa hỏi: "Nhà thằng bạn trai định thách cưới bao nhiêu?"
Chị đã ba mươi, cuối cùng cũng sắp gả được rồi sao?
Tạ Đắc Nam cắn môi, nói: "Bố mẹ anh ấy làm công nhân bình thường, không có nhiều tiền."
"Tao hỏi lễ thách cưới bao nhiêu!"
"Hai trăm tám."
"Cái gì! Hai trăm tám mà đòi cưới con gái tao? Bảo nó xếp xó đi!"
Chị gái dè dặt hỏi: "Bố muốn bao nhiêu ạ?"
Tạ Đại Sơn gào lên: "Hai triệu tệ! Thiếu một xu cũng đừng hòng cưới vợ!"
Tạ Đắc Nam sốt ruột: "Bố ơi, hoàn cảnh nhà anh ấy thế nào bố biết rồi, bố định bức tử anh ấy à?"
"Kệ mẹ nó! Thằng em mày còn phải học đại học, cưới vợ, m/ua nhà. Là chị gái, mày phải lo tích cóp cho nó!"
Tạ Đắc Nam ném quần áo xuống phản kháng: "Nó mới mười lăm tuổi!"
Trương Thúy Hoa nhanh chân tới t/át chị một cái: "Đồ mất dạy! Mày muốn tạo phản hả? Nhặt đồ lên!"
Chị gái vừa khóc vừa nhặt từng chiếc áo.
Tôi tiến lại gần, lau nước mắt cho chị. Như ngày nhỏ chị từng lau cho tôi.
Chị như cảm nhận được điều gì, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: "Con sẽ không trở thành Lai Đệ thứ hai."