Em ấy ép sát thêm một bước, hơi thở nóng hổi gần như phả thẳng vào mặt tôi: "Lúc em s/ay rư/ợu hôn anh, anh có đẩy em ra không?"
"Mỗi đêm em ôm anh ngủ, anh có đuổi em đi không?"
"Anh biết em cài định vị, việc đầu tiên anh làm là đến tìm em đối chất, hay là... thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng đã tìm được lý do để dung túng cho bản thân gần gũi với em?"
Em ấy nhìn tôi, ánh mắt rực rỡ, nhưng lại dễ dàng lôi những rung động thầm kín mà ngay cả chính tôi cũng không dám nhìn thẳng bấy lâu nay ra phơi bày giữa ban ngày ban mặt.
Tôi nhắm ch/ặt mắt, giây tiếp theo, tôi mạnh bạo đẩy em ấy ra, "Lâm Khê Ngôn, anh cần thời gian."
Ánh sáng trong mắt em ấy vụt tắt trong nháy mắt. Nhưng chỉ một lát sau đã khôi phục lại như thường, cứ như thể em ấy đã dự liệu được câu trả lời này từ lâu.
"Được." Em ấy cúi đầu, giọng rất khẽ, "Em sẽ cho anh thời gian."
Sau ngày hôm đó, chúng tôi rơi vào một trạng thái giằng co kỳ quái.
Tôi chuyển về căn nhà cũ của nhà họ Lâm, lấy cớ phải xử lý công việc tồn đọng ở công ty và âm thầm điều tra nhà họ Chu. Lâm Khê Ngôn không ngăn cản, cũng không còn gọi điện hay nhắn tin dồn dập như trước. Mỗi ngày em ấy chỉ gửi đúng một tin nhắn định kỳ, nội dung ngàn bài một điệu: [Anh ơi, nhớ ăn cơm nhé.] hay [Dự báo thời tiết bảo giảm nhiệt độ, anh mặc ấm vào.]
Bình thản như thể đêm tỏ tình k/inh h/oàng kia chưa từng xảy ra.
Cuộc điều tra phía đặc trợ Trần cũng tiến triển thần tốc. Có thêm manh mối Lâm Khê Ngôn cung cấp và sự trợ giúp của nhóm người bí ẩn kia, chuỗi bằng chứng về việc nhà họ Chu sửa đổi hồ sơ vật liệu, cấu kết với quan chức, tẩu tán tài sản để trốn tránh trách nhiệm dần trở nên rõ ràng.
Tốc độ sụp đổ của nhà họ Chu nhanh hơn bất kỳ ai tưởng tượng. Tin tức tràn lan khắp các mặt báo, ảnh chụp người nắm quyền nhà họ Chu bị đưa đi điều tra chiếm lĩnh mọi tiêu đề nóng hổi. Cổ phiếu Tập đoàn Chu thị chạm đáy, chuỗi lợi ích liên quan bị nhổ tận gốc.
Ba tôi xem tin tức, không khỏi cảm thán thở dài, nhưng cũng lấy làm may mắn. May vì tôi đã tuyệt giao với Chu Kha, may vì nhà họ Lâm đã kịp thời c/ắt lỗ.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Nhưng tôi biết rõ, chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Chu Kha biến mất rồi.
Vào đêm trước khi con tàu lớn nhà họ Chu lật úp, hắn cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại dấu vết. Cảnh sát đang tìm hắn, chủ n/ợ đang tìm hắn, ngay cả những kẻ bị nhà họ Chu liên lụy đang vội vã phủi sạch qu/an h/ệ cũng đang tìm hắn.
Tôi biết, hắn sẽ không cam chịu kết thúc như vậy. Với tính cách của hắn, trước khi ch*t chắc chắn sẽ lôi theo một kẻ đệm lưng. Và mục tiêu khả thi nhất, chính là tôi và Lâm Khê Ngôn.
Tôi tăng cường người bí mật bảo vệ Lâm Khê Ngôn, bản thân cũng hạn chế ra ngoài, gần như mọi việc đều dời về nhà xử lý. Lâm Khê Ngôn thì rất yên phận, hằng ngày đi học về đúng giờ. Em ấy không nhắc lại chuyện tỏ tình đêm đó, cũng không có hành động thân mật nào vượt quá giới hạn. Dường như em ấy thực sự đang giữ lời, dành thời gian cho tôi.
Mối qu/an h/ệ của chúng tôi bình lặng chưa từng thấy.
Cho đến một đêm nọ.
Lâm Khê Ngôn nói Khoa của em ấy có buổi tiệc sau Hội thảo Học thuật, thành phần gồm các Giáo sư và vài sinh viên ưu tú, địa điểm tại một nhà hàng tư nhân thường tới gần trường học.
Thế nhưng mãi đến 10h đêm, Lâm Khê Ngôn vẫn chưa về nhà. Trong lòng tôi chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành. Tôi trực tiếp gọi điện cho em ấy. Chuông reo rất lâu nhưng không có người bắt máy.
Tim tôi thót lại một cái. Đúng lúc đó, Chu Kha gọi điện tới.
"Muốn c/ứu Lâm Khê Ngôn thì một mình mày đến xưởng hoang ở phía Tây thành phố đi."
Xưởng hoang phía Tây thành phố.
Kiếp trước, đó chính là nơi Lâm Khê Ngôn đã trút hơi thở cuối cùng.
Vô số thước phim đ/áng s/ợ thi nhau ùa về trong tâm trí. Hình ảnh Lâm Khê Ngôn toàn thân đẫm m/áu đan xen với nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai chưa biết, tất cả gần như đẩy tôi vào bờ vực đi/ên lo/ạn. Tôi lái xe đi/ên cuồ/ng đến đó. Quãng đường vốn mất hơn một tiếng đồng hồ nay chỉ còn đúng bốn mươi phút.
Tôi thắng xe gấp, lần theo ký ức tiến về phía nhà kho nọ, mạnh tay đẩy cửa bước vào.
"Chu Kha!" Tôi gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian xưởng bỏ hoang vắng lặng, "Tao đến rồi, thả Lâm Khê Ngôn ra!"
Vài luồng ánh sáng mạnh đột ngột chiếu xuống từ trên cao, chói đến mức khiến tôi phải nheo mắt lại. Bóng dáng Chu Kha hiện ra trên ban công tầng hai. Hắn đang siết ch/ặt một sợi dây thừng, đầu kia của sợi dây là Lâm Khê Ngôn đang bị trói quặt tay sau lưng, bị hắn kéo lê ra một cách lảo đảo. Miệng Lâm Khê Ngôn bị dán kín bằng băng keo, tóc tai rối bời, trên mặt có vài vết trầy xước. Đôi mắt em ấy khi nhìn thấy tôi đột ngột mở to.
"Chà chà, đúng là tình anh em sâu đậm!" Chu Kha dùng chân đ/á vào người Lâm Khê Ngôn, "Lâm Đại thiếu gia quả thực rất giữ chữ tín, một thân một mình đến đây thật."
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại: "Chu Kha, mày muốn b/áo th/ù thì cứ nhắm vào tao, b/ắt c/óc thì có gì là bản lĩnh?"
"Bản lĩnh?" Chu Kha như nghe thấy chuyện hài hước nhất đời: "Đến nước này tao chẳng còn gì cả, cần gì bản lĩnh. Lâm Tri Dữ, bớt nói nhảm đi!"