Bỏ Lỡ

Chương 18

14/08/2024 17:29

18

Giữa tháng sáu, tôi thực sự đã bị cảm nặng.

"Bác sĩ Triệu, th/uốc anh đưa cho tôi không có tác dụng, tôi khó chịu đến nỗi không xuống giường nổi." Sau khi cúp điện thoại thì tôi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, tôi bị đá/nh thức bởi tiếng đ/ập cửa rất lớn. Tôi mơ mơ màng màng mở mắt nhưng đ/ập vào mắt tôi là thợ mở khóa, quản lý, bảo vệ, chủ nhà, cả một nhóm người xông vào nhà tôi, người dẫn đầu là Triệu Lục.

Anh ấy chạm vào trán tôi rồi bế tôi chạy ra ngoài. Một đám đông vội vã đưa tôi đến b/ệnh viện.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trên giường b/ệnh, Triệu Lục nhẹ nhàng xoa tay tôi.

Thấy tôi đã tỉnh, anh ấy vội vàng buông tay ra: "Em tỉnh rồi à? Tôi sợ nước trong bình truyền dịch lạnh quá, cho nên mới..."

"Bác sĩ Triệu, sao anh lại ở đây?"

“Tôi hôm qua, tôi làm cách nào cũng không gọi điện thoại cho em được, sợ em xảy ra chuyện nên mới đáp chuyến bay sớm nhất đến đây. Khi tôi đến nhà em thì trời đã sáng, nhưng tôi gõ cửa mãi cũng không có ai trả lời nên mới chạy đi tìm quản lý tòa nhà, quản lý lại tìm chủ nhà, chủ nhà gọi điện cho thợ mở khóa, lúc này mới cạy mở được cửa nhà em, em sốt cao tận 40 độ, nếu như tôi không đến kịp thì cái mạng nhỏ này của em cũng không còn rồi.”

Triệu lục xin nghỉ phép năm để đến Bắc Kinh chăm sóc tôi.

Hằng ngày anh ấy đều đến giúp tôi dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa ăn, chờ tôi ăn xong, nhìn thấy tôi đã uống th/uốc rồi đi ngủ thì lúc này mới chịu trở về khách sạn.

Cảm giác được người khác chăm sóc thật sự rất kỳ diệu, liệu rằng nếu tôi cứ dựa dẫm vào người khác thì có tạo thành thói quen không? Đôi khi trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ, nếu tôi gả cho Triệu Lục thì cũng là một chuyện không tệ.

Sau chuyện này hình như giữa tôi và Triệu Lục đã có những thay đổi nhỏ. Anh ấy không còn gọi tôi là Ninh Mộng nữa mà gọi tôi là Tiểu Mộng, giống như người nhà của tôi vậy.

“Tiểu Mộng, đã hết b/ệnh nhưng cũng cần chú ý đến sức khỏe.”

“Tiểu Mộng, tối qua anh đã mơ gặp được em.”

“Tiểu Mộng, hôm nay là trung thu nên anh đã đến thăm chú và dì, chú dì đều khỏe nên em cứ yên tâm.”

“Tiểu Mộng, lễ Quốc Khánh này em có về nhà không?”

Thời gian quả thực là liều th/uốc tốt để chữa lành mọi thứ. Đã rất lâu rồi tôi không nhớ đến Lăng Tiêu Hàn nữa, anh ấy như một ký ức rất mờ nhạt đến mức tôi không thể nhớ rõ khuôn mặt của anh ấy ra làm sao.

Sau khi hoàn thành dự án cuối cùng, tôi lên tàu cao tốc về nhà, tôi gửi tin nhắn cho Triệu Lục: "Bác sĩ Triệu, không phải anh rất bận à? Sao lại có nhiều thời gian nói chuyện với em như vậy?"

“Vì là em nên dù có bận thế nào thì anh cũng dành thời gian cho em.”

“Anh định đến khi nào mới bỏ cuộc?”

“Đến khi nào anh không còn thích em nữa, lúc đó sẽ bỏ cuộc.”

“Ba giờ chiều em về đến nơi, bác sĩ Triệu có thời gian đến đón không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm