Tần Liệt rất hào phóng về tiền bạc.
Hắn chuyển thẳng cho tôi tám mươi triệu.
Tôi nhìn dãy số không trên tài khoản, nghi hoặc hỏi: "Anh không phải đang dùng tôi để rửa tiền đấy chứ, hay là biển thủ công quỹ?"
Dù sao tám mươi triệu cũng không phải con số nhỏ, ngay cả với Nguyên soái đế quốc, đây cũng không phải số tiền tiêu vặt muốn rút là rút.
Nếu tiền này không sạch, tôi có mạng lấy mà không có mạng tiêu.
Tần Liệt vùi mặt vào chăn, hừ một tiếng ồm ồm, nghe có vẻ rất thiếu kiên nhẫn.
"Yên tâm. Là tiền thưởng quân công của trận đá/nh này, còn có tiền tiết kiệm cưới vợ từ trước. Sạch sẽ lắm."
"..."
Tôi nhất thời cứng họng.
Tám mươi triệu tiền cưới vợ?
Bình thường hắn không tiêu tiền à?
Thật biết cách tích cóp.
"Đã đủ chưa?"
"Cái gì?"
"Không đủ thì còn nữa."
Hắn lầm bầm không rõ tiếng bên tai tôi.
"Dưới tên tôi còn mấy căn nhà, nếu không tiện chuyển khoản, tôi có thể sang tên bất động sản cho em..."
"Dừng."
Nghe tiếp nữa, tôi sợ cái tâm lý th/ù gh/ét người giàu tội nghiệp của mình sẽ bị biến chất mất.
"Kỳ dễ nh.ạy cả.m của anh còn mấy ngày?"
"Không biết. Bác sĩ nói có thể là ba ngày, cũng có thể là một tuần. Tùy tình hình."
Nói đến đây, hắn khựng lại một chút, ngẩng đầu, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm tôi.
"Nếu em cứ để tôi cắn, có lẽ sẽ mau khỏi hơn. Nếu em không cho tôi cắn... thì sẽ mãi không khỏi được."
Đe dọa.
Sự đe dọa trắng trợn.
Những ngày sau đó, sự hỗn lo/ạn không thấy ánh mặt trời này trở thành chuyện thường ngày.
Cửa cuốn của tiệm sửa xe luôn đóng ch/ặt.
Tôi c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với bên ngoài.
Tần Liệt là một người bạn cùng phòng cực kỳ tệ hại.
Gã này ngoài cái mặt tiền và số dư thẻ ngân hàng ra, tìm khắp toàn thân không thấy nổi ưu điểm thứ ba.
Hắn không rửa bát, không quét nhà, thậm chí túi rác đổ rồi cũng chẳng biết đỡ dậy.
Hoạt động duy nhất, chính là bám theo tôi như một cái máy giám sát hình người.
Tôi vào bếp hâm cơm nguội, hắn dựa vào cửa tủ lạnh nhìn chằm chằm.
Tôi ra ban công thu quần l/ót, hắn đứng trước cửa sổ nhìn chằm chằm.
Lố bịch nhất là lúc tôi vào nhà vệ sinh.
Tôi vừa cởi thắt lưng quần, phía sau đã ập đến một luồng nhiệt nóng rực muốn nướng chín người.
"Tần đại Nguyên soái."
Tôi vừa kéo quần vừa bất lực quay đầu lại.
"Anh sợ tôi rơi xuống hố ch*t đuối, hay sợ tôi lén lút b/án nước tiểu cho người khác sau lưng anh?"
Tần Liệt vô cảm, đường hoàng chen chúc ở cửa.
"Không thấy em, bồn chồn."
"Bồn chồn thì anh đi mà cắn tường đi."
Hắn không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào một bộ phận nào đó của tôi.
Tôi hít sâu một hơi, thuận tay vung chiếc khăn mặt đ/ập thẳng vào mặt hắn.
Nhân lúc hắn không chú ý, tôi đạp một cước đ/á văng hắn ra ngoài, rồi nhanh chóng chốt cửa lại.
Ngoài cửa truyền đến tiếng móng tay cào lên cửa.
"Tạ Thính Thanh,"
Hắn gọi tên tôi, giọng điệu trầm đục, mang theo chút âm u của kẻ không được thỏa mãn.
"Mở cửa. Tôi không nhìn, tôi chỉ ngửi thôi."
"Ngửi cái con khỉ! Đồ bi/ến th/ái, cút ngay!"