Tôi định gửi cho giám đốc một icon mèo dễ thương, nào ngờ lỡ tay nhắn nhầm vào khung chat của Tống Tri Niên.

Đối phương trả lời ngay lập tức:

“Hối thúc anh quay về với em phải không? Anh biết mà, em không thể thực sự bơ anh được đâu.”

“Còn vì chuyện này mà chiến tranh lạnh với anh, cả ngày không gửi lấy một tin nhắn, vậy anh đành miễn cưỡng rời tiệc trước vậy.”

Tôi vội vàng gửi tin nhắn thoại c/ắt ngang: "Em định nói là, chơi vui vẻ nhé."

Đầu dây bên kia im lặng.

Cái miệng quạ đen của Lương Viễn Sơn nói trúng phóc, đoạn đường trước đều đi rất ổn.

Kết quả ngay trước cửa quán cà phê, tôi đ/âm đuôi xe người ta.

Đâm trúng một chiếc Maybach.

Chủ xe bước xuống, vừa cao vừa to, xăm trổ đầy mình, mặt mày cực kỳ hung á/c.

Tôi theo bản năng định gọi điện cho Tống Tri Niên, thì thấy bình luận giễu cợt:

[Đàn ông con trai suốt ngày gây lỗi, không có chút trách nhiệm nào, đừng nói là Tống Tri Niên, đến tôi nhìn cũng thấy phiền.]

[Cũng đâu cần cay nghiệt thế, gặp chuyện ai chẳng tìm người thân trước.]

[Thế nhân vật chính công đáng bị ngày ngày mệt x/á/c dọn đống hỗn độn cho cậu ta?]

Do dự một lát, tôi mở Wechat của Lương Viễn Sơn.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài cửa kính xuất hiện bóng người quen thuộc.

Lương Viễn Sơn thay tôi đàm phán với chủ xe Maybach, bàn bạc phương án giải quyết.

Đợi đến khi đối phương rời đi, tôi mới dám mở cửa xe.

"Cảm ơn anh Lương."

Để xóa bỏ oán niệm bị tôi sa thải của Lương Viễn Sơn, tôi đặc biệt nở một nụ cười ngọt ngào, giọng nói cao vút.

Trở lại quán cà phê, trao đổi vài câu xã giao, tôi đi thẳng vào vấn đề: "Anh Lương, giúp tôi xem báo cáo tài chính này có vấn đề gì không, bây giờ tôi chỉ có thể tin tưởng anh thôi."

Lương Viễn Sơn chăm chú nghiên c/ứu.

Chiếc Ferrari bị kéo đi sửa chữa.

Tôi ngẩng đầu lên vận động cổ thì phát hiện Tống Tri Niên đang đứng ngược sáng, đang nhìn chằm chằm hai chúng tôi, lông mày u ám, dường như đang cố chịu đựng nỗi đ/au.

Chiếc áo khoác đen càng làm làn da anh thêm trắng lạnh, lúc đi tới, trên người có mùi rư/ợu nhạt.

Rõ ràng tôi chẳng làm gì cả, thế mà lại có cảm giác kỳ quái như bị bắt gian tại trận.

"Đâm xe à, có bị thương không?"

Không ngờ câu đầu tiên của Tống Tri Niên lại là quan tâm.

Tôi đứng dậy, lắc đầu.

Giọng người đàn ông khàn đặc: "Chuyện lớn thế, sao không báo cho anh ngay?"

"Anh đang làm việc mà, em vừa hẹn anh Lương muốn nhờ chỉ dạy vài phương pháp quản lý công ty, tiện thể nhờ anh ấy xử lý luôn."

Ánh mắt Tống Tri Niên rơi trên tập tài liệu trên bàn, ôm lấy eo tôi, không để lại dấu vết mà chắn giữa tôi và Lương Viễn Sơn.

"Cậu Trần, bản báo cáo này làm rất có tâm, năng lực vượt xa tôi, chuyện mời làm việc lại tôi đồng ý rồi, hẹn gặp lại ở công ty, giờ xin phép đi trước."

Lương Viễn Sơn gật đầu chào Tống Tri Niên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm