DOANH DOANH MÃN

Chương 2

14/04/2026 15:24

Giờ đây nhớ lại Người, ấn tượng sâu sắc nhất trong ký ức ta, chỉ còn lại cảnh Người ngồi trong sân cũ kỹ giặt giũ y phục cho người khác, còn ta đứng trong sân nhìn Người.

Đó hẳn là lúc ta vừa mới ngã đ/ập đầu, ta khi đó chỉ ba, bốn tuổi, không kiểm soát được cơ thể, làm bẩn quần áo.

Mẫu thân rất tức gi/ận, giơ tay đ.á.n.h ta thật mạnh, ta cảm thấy sau lưng đ/au quá đ/au quá, khóc lớn lên, trong lòng đầy rẫy tủi thân.

Nhưng mẫu thân đ.á.n.h được một lúc, lại ôm chầm lấy ta, khóc cùng ta.

Thấy Người khóc, ta ngây người ra. Tuy ta sợ Người, nhưng ta cũng thân cận Người. Mẫu thân khóc quá thương tâm, trong lòng ta cũng buồn bực khó chịu, thế là ta lấy tay áo lau nước mắt cho Người, ngây ngô an ủi: "Nương đừng khóc... Mãn Nhi không đ/au, không đ/au nữa."

Nhưng mẫu thân lại khóc dữ dội hơn.

Ta luống cuống đợi Người khóc xong, nhìn Người lau khô nước mắt, rồi dùng đôi tay lạnh lẽo, sưng đỏ vì nứt nẻ kéo ta vào nhà, thay cho ta một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó lại ra ngoài tiếp tục công việc đang dang dở.

Ta ngồi trước khung cửa sổ lộng gió, nhìn Người rất cố gắng giặt giũ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ho x/é lòng.

Thời tiết ngày càng lạnh, nhưng chúng ta không có vải, cái cửa sổ rá/ch nát này mãi mãi không thể sửa được, b/ệnh tình của mẫu thân cũng cứ tái đi tái lại, chưa từng thuyên giảm. Mỗi ngày đều bận rộn ki/ếm sống, Người không có thời gian rảnh rỗi, không có thời gian xoa đầu ta.

Lúc đó ta chỉ biết nghĩ, bao giờ Thứ Bá phụ mới nhớ ra, sửa giúp chúng ta cái cửa sổ này.

Chỉ cần cửa sổ sửa xong, b/ệnh của mẹ cũng sẽ khỏi.

Nhưng cửa sổ vẫn cứ rá/ch nát, b/ệnh của mẹ cũng không khỏi.

4.

Bàn tay Hoàng thượng chỉ xoa một lát, rồi buông xuống.

Thật ra ta muốn Người tiếp tục xoa đầu ta, nhưng lại sợ Người từ chối, đành ngoan ngoãn không lên tiếng. Ta nghe thấy Hoàng thượng hỏi ta: "Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Giọng nói của Người cũng như con người Người vậy, đều rất ôn hòa, khiến ta không kìm được muốn gần gũi, nhưng lại không dám quá mức gần gũi.

"Mười sáu tuổi rồi."

Ta đứng nghiêm chỉnh, nghiêm túc trả lời câu hỏi của Người, trong lòng thầm nghĩ, Hoàng thượng chỉ lớn hơn ta có bốn tuổi thôi.

Hoàng thượng nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, rồi không nói gì nữa, dường như đang suy nghĩ điều gì. Ta không dám lên tiếng quấy rầy Người, nhưng lại cảm thấy cơ hội gặp Người thật khó có, đang do dự không biết có nên mở lời nói thêm gì không, thì có người đi tới.

Người này ta quen, là Đại Tổng quản bên cạnh Hoàng thượng, Tô trung quan. Món t.h.u.ố.c bổ của Lương phi chính là do hắn cho người đổ đi. Nhìn quả thật rất đ/áng s/ợ... Ta vội vàng ngậm ch/ặt miệng, không còn nghĩ đến việc trò chuyện với Hoàng thượng nữa.

5.

Vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần sẽ không gặp được Hoàng thượng trong nhiều ngày, nhưng không ngờ, chỉ mới ba ngày, ta lại được gặp Người. Lúc đó ta vừa ăn xong bữa trưa, đang cảm thấy no căng, bèn đi đi lại lại trong sân Bạch Lộc Đài để tiêu cơm.

Đậu Khấu đỡ ta, thở dài một hơi, "Nương nương, người cứ ăn no quá như vậy, thật sự không tốt cho cơ thể."

Ta biết nàng vì ta mà lo lắng, vội vàng gật đầu. Lời này nàng không phải lần đầu nói, ta cũng không phải lần đầu đồng ý, nhưng ta luôn ăn no đến mức căng bụng.

Một là từ trước ta chưa từng được ăn sơn hào hải vị, ta hiểu quá rõ, cái cảm giác chịu đói thật sự không dễ chịu chút nào. Hai là, đồ ăn trên bàn không ăn hết, ta luôn cảm thấy tiếc nuối. Chỉ là để dành một chút bụng thôi, cũng không phải là ăn không nổi, vẫn tốt hơn là đổ bỏ.

Đậu Khấu nói, Hoàng thượng luôn rất cần kiệm, nên các phần ăn của hậu cung sẽ không thiếu, nhưng cũng không quá dư thừa.

Ta không lãng phí lương thực, Hoàng thượng biết rồi nhất định sẽ khen ta. Đang nghĩ như vậy, thì có người đến.

Là tiểu thái giám của Hòa Khánh Điện, Bão Ngọc. Ta quen hắn, vì Đậu Khấu quen hắn, vì đã quen biết từ lâu nên nói chuyện cũng không quá câu nệ.

"Sao ngươi lại đến đây?" Đậu Khấu có chút kinh ngạc, Bão Ngọc không ở bên cạnh Hoàng thượng hầu hạ, sao lại đến Bạch Lộc Đài.

Bão Ngọc vừa nhìn đã biết là chạy vội đến, hắn lau mồ hôi, cung kính hành lễ với ta: "Xin nương nương chịu khó, đi theo Bão Ngọc một chuyến, Hoàng thượng muốn gặp Người ạ!"

Hoàng thượng muốn gặp ta?

Ta và Đậu Khấu nhìn nhau, chỉ thấy không thể tin nổi. Khi kịp phản ứng, lòng ta vui sướng đến mức chỉ muốn hét toáng lên, Hoàng thượng muốn gặp ta kìa!

Bão Ngọc hạ giọng: "Mới qua giờ Ngọ, Trọng Cựu tiên sinh đã sai Bão Ngọc đến đón nương nương, nô tài nghĩ, có lẽ không phải là chuyện không hay."

Trọng Cựu tiên sinh chính là Tô trung quan, điều này ta biết.

Vẻ mặt Đậu Khấu giãn ra, trao đổi ánh mắt với Bão Ngọc. Ta chỉ mải mê vui sướng, cũng không hiểu ý họ là gì. Ta đoán đại khái là hiện giờ tâm trạng Hoàng thượng không tệ, muốn gặp ta.

Đây là chuyện đại hỷ trời ban.

Cơm cũng chẳng buồn tiêu nữa, ta vội vàng hỏi Bão Ngọc: "Đi ngay bây giờ sao?"

"Chẳng phải sao?" Bão Ngọc gật đầu, "Kiệu đã chờ sẵn ngoài Bạch Lộc Đài, chỉ đợi nương nương thôi."

Thế thì còn chờ gì nữa, ta kéo Đậu Khấu, hớn hở ngồi lên kiệu chạy đến Hòa Khánh Điện, những lời lần trước chưa nói hết, lần này nhất định phải nói cho xong.

Nhưng đến Hòa Khánh Điện, Hoàng thượng lại không có ở đó, chỉ thấy Tô trung quan. Ta có chút khó hiểu, không phải nói... Hoàng thượng muốn gặp ta sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42