Ác Mộng Ở Hội Trường

Chương 6

24/03/2026 13:49

Năm năm sau.

Tôi hoàn thành chương trình học trở về nước, hẹn Lý Mông ra ngoài ăn uống.

Cậu ấy cũng vừa về nước, chất giọng vẫn trong trẻo như ngọc vỡ suối reo, khiến tôi thả lỏng hơn rất nhiều.

“Đúng là lâu lắm rồi tụi mình mới tụ tập nhỉ...” Tôi cười nói: “Giờ được nghe tiếng mẹ đẻ thấy thân thương ch*t đi được.”

Lý Mông mỉm cười đáp: “Còn phải nói, ở bên ngoài đúng là nhớ nhà vô cùng.”

Nói thì hay vậy nhưng vật đổi sao dời, giữa chúng tôi vẫn có thêm vài phần xa cách.

Chúng tôi ngày càng trưởng thành, sự nghiệp thành đạt, được bao người ngưỡng m/ộ.

Nhưng chẳng bao giờ còn là những thiếu nữ mười chín tuổi buộc tóc đuôi ngựa cao chạy vòng quanh sân trường ngày ấy nữa.

Rư/ợu qua ba tuần, ánh mắt tôi lại bắt đầu lờ đờ.

“Haiz, chỉ có hai đứa mình thì vẫn hơi buồn tẻ quá.”

Tôi cười hì hì: “Giá mà có cả Gia Nhuỵ và Tôn Lâm ở đây thì tốt biết mấy, bọn họ giờ vẫn ở quê hả cậu?”

Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc chìm vào im lặng.

Một lúc lâu sau, Lý Mông mới gượng cười nhấp một ngụm rư/ợu, lên tiếng: “Tần Hoan, cậu lại say rồi đấy, nói linh tinh gì thế?”

“Tớ không say!” Tôi trừng mắt: “Tửu lượng của tớ bây giờ tốt lắm rồi nhé!”

“Cậu đừng có mạnh miệng nữa.” Lý Mông bất lực ấn tôi ngồi xuống ghế, thu dọn ly rư/ợu của tôi.

Tôi bĩu môi: “Tớ thật sự không say mà, cậu còn chưa nói cho tớ biết, cậu và bọn họ có còn liên lạc không?”

Lý Mông bặm ch/ặt môi, ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Tần Hoan, cậu say thật rồi.”

“Gia Nhuỵ và Tiểu Lâm đều đã mất bao nhiêu năm nay rồi. Tớ biết hồi đó cậu bị dọa sợ nhưng... cậu không thể cứ ghi nhớ mãi thế này cả đời được.”

Tôi ch*t sững trong chốc lát, đại n/ão nhất thời không thể tiêu hóa nổi những lời Lý Mông vừa nói.

Mất rồi? Mất đi đâu?

Chẳng phải họ về quê rồi sao?

Men rư/ợu làm tê liệt các giác quan của tôi nhưng vẻ mặt thương xót xen lẫn đ/au buồn của Lý Mông lại thu trọn vào tầm mắt tôi vô cùng chân thực.

Tôi ôm đầu ngồi sụp xuống, ký ức nương theo dòng chảy thời gian lao đi vun vút, trôi tuột về cái buổi trưa năm năm trước.

Cánh cửa bám đầy bụi trần ầm ầm mở tung.

Và trước mắt tôi chỉ toàn là một màu đỏ thẫm.

Phòng ký túc xá bốn cô gái chúng tôi, tình cờ lại là top 4 của cuộc thi hoa khôi đại học năm nhất.

Người theo đuổi đếm không xuể, đi dạo trên đường cũng thu hút ánh nhìn.

Và cũng chính vì thế mà thu hút sự chú ý của tên thiếu gia ăn chơi trác táng nức tiếng trong trường - Mục Dương.

Hắn ta rất kiên nhẫn, cùng đám bạn chí cốt nằm vùng suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng chặn đường được hai cô gái vào ngày tập văn nghệ.

Một ly nước ngọt hòa đầy th/uốc ngủ, đã mở toang cánh cửa địa ngục.

Vốn dĩ, chuyện này đáng lẽ đã chìm vào quên lãng trong c/âm lặng.

Nhưng trớ trêu thay, Tô Gia Nhuỵ và Tôn Lâm lại mang th/ai.

Chuyện này khó tin đến mức có thể nói là hoang đường nhưng sự thật là nó đã xảy ra.

Sau đó là vụ việc chiếc que thử th/ai của Tô Gia Nhuỵ.

Phiếu siêu âm của bệ/nh viện dĩ nhiên không thể sai và nữ bác sĩ trường cũng không hề nói dối.

Ban đầu cậu ấy quả thật có mang th/ai nhưng đến lúc đi khám ở phòng y tế thì cái th/ai thật sự đã không còn.

Trong suốt khoảng thời gian một tuần ở giữa, khi tôi hoàn toàn m/ù tịt, Mục Dương và đám hồ bằng cẩu hữu của hắn đã tìm đến Tô Gia Nhuỵ và Tôn Lâm.

Bọn chúng vốn là lũ tham lam vô độ, muốn đ/âm lao thì phải theo lao, ngả bài với hai cô gái hòng thiết lập mối qu/an h/ệ bạn giường lâu dài.

Ngờ đâu hai cô gái lại đều đã có th/ai.

Mục Dương và đồng bọn dù có khốn nạn đến đâu thì tuổi đời vẫn còn trẻ, nghe tin liền hoảng h/ồn bạt vía.

Gần như chẳng chút do dự, bọn chúng ép hai người phải ph/á th/ai.

Để ngăn cản họ báo cảnh sát, Mục Dương lôi đoạn video quay lén ngày hôm đó ở hội trường ra, làm công cụ bịt miệng.

Cùng lúc đó, Mục Dương đã khai báo mọi chuyện với bố mình - Giáo sư Mục, người đang dạy môn Toán cao cấp trong trường.

Giáo sư Mục vì quá thương con, lại lén lút lẻn vào phòng điều khiển, phá hủy toàn bộ băng ghi hình gốc của hội trường.

Đồng thời mượn cớ đoàn thanh tra đến kiểm tra, đưa ra kiến nghị với ban giám hiệu, yêu cầu siết ch/ặt quản lý trường học.

Vì thế chúng tôi mới liên tục đụng phải bức tường kiên cố.

Kêu c/ứu không thấu, trốn chạy không xong.

Tô Gia Nhuỵ cuối cùng cũng đầu hàng số phận, cậu ấy đã từ bỏ đứa bé.

Nhưng vào chính lúc này, Tôn Lâm lại đưa ra một quyết định hoàn toàn trái ngược.

Cậu ấy làm nũng, níu kéo Mục Dương, nói muốn giữ lại đứa con.

Chuyển ra ngoài thuê trọ, thực chất là để tìm ki/ếm cơ hội b/áo th/ù.

Mãi cho đến ngày hôm đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm