Nhưng kể từ đó, bầu không khí trong nhà đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn sự náo nhiệt hay những tiếng cười đùa nữa.

Giống như bị một tầng sương m/ù dày đặc bao phủ triền miên.

Mẹ ngày một trầm mặc hơn.

Anh trai và bố bận rộn với công việc, đi sớm về khuya.

Em gái... tôi đã rất lâu không còn thấy em ấy cười.

Sau đó, tôi dần nhận ra, bọn họ không còn thích nói chuyện với tôi nữa, thái độ đối với tôi cũng trở nên lạnh nhạt.

Tôi cứ tưởng bản thân đã làm sai chuyện gì, chọc cho bọn họ không vui.

Nên đã cố gắng tìm cách bù đắp, muốn lấy lòng họ, nhưng chẳng mảy may có tác dụng.

Cho đến một ngày nọ, trên bàn ăn.

Mẹ đột nhiên lên tiếng: "Thật ra Loan Nguyên nói đúng."

"Lúc nhỏ Tiểu Tinh đã phải chịu rất nhiều đ/au khổ, vất vả lắm mới được về nhà, vậy mà kẻ chiếm mất vị trí vốn dĩ thuộc về thằng bé lại vẫn được chúng ta cưng chiều, yêu thương."

"Chắc chắn thằng bé đã tủi thân lắm phải không?"

Nước mắt lăn dài trên khóe mi bà: "Thậm chí ngay cả cái lúc thằng bé xảy ra chuyện... chúng ta đều chẳng hay biết gì."

"Mà lại đi tổ chức sinh nhật cho Giản Nguyện!"

"Lúc rơi xuống đó, Tiểu Tinh phải tuyệt vọng đến nhường nào, đ/au đớn đến nhường nào chứ?"

Nói đến đây, mẹ đã khóc nấc lên không thành tiếng.

Trái tim như bị một bàn tay vô hình siết ch/ặt, đ/au nhói không ngừng.

Không một ai lên tiếng biện minh cho tôi, kể cả chính bản thân tôi.

Bọn họ khẽ khàng an ủi mẹ, cùng đứng chung một chiến tuyến với bà, không một ai nhìn tôi.

Lúc này tôi mới nhận thức một cách rõ ràng.

Bọn họ hối h/ận rồi.

Bọn họ cũng cho rằng... chính tôi đã hại ch*t Giản Tinh.

Tình trạng của mẹ ngày càng tồi tệ, cả ngày lẫn đêm bà chỉ ngồi thẫn thờ ngoài ban công ngắm nhìn bức ảnh của Giản Tinh, rơi lệ vô cớ.

Bà không còn cười với tôi, cũng không còn nói chuyện với tôi nữa.

Trong một lần tôi khẽ gọi bà một tiếng "mẹ", bà ngoắt đầu lại nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu chứa chan sự oán h/ận.

Bà gằn từng chữ: "Mày không phải con tao!"

Tôi sững sờ đứng ch/ôn chân tại chỗ, hồi lâu không thốt nên lời.

Bố và anh trai cũng không thèm đoái hoài đến tôi, coi tôi như không khí.

Em gái thì ở lỳ trong trường học, rất ít khi về nhà.

Lúc chúng tôi gặp lại nhau sau một khoảng thời gian dài, em ấy nhìn tôi, nhẹ nhàng nói một câu:

"Giản Nguyện, anh phá nát một gia đình đang êm ấm thành ra thế này, anh không thấy áy náy sao?"

Là tôi đã hại ch*t Giản Tinh.

Là tôi đã khiến cái nhà này trở nên tồi tệ như vậy.

Bọn họ đều đang dùng hành động và thái độ để nhắc nhở tôi, ngày qua ngày.

Nghe nhiều rồi, ngay cả chính tôi cũng cảm thấy, đó thực sự là lỗi của tôi.

Chương 2:

Về sau, trong một giấc ngủ say ngày nọ, nhà bốc ch/áy dữ dội.

Tôi bị khói sặc tỉnh giấc, phản ứng trong vô thức chính là đi tìm mẹ.

Nhưng lại thấy bà thanh thản ngồi giữa biển lửa, giống như đang khóc, lại giống như đang cười.

Lúc bà chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi, sự oán h/ận nơi đáy mắt không vơi đi dù chỉ một nửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm