Ba Năm Ở Lãnh Cung

Chương 5

20/12/2024 14:38

Sau khi trở về cung, Triệu Dần Chi không để ta trở về Hạm Đảm Viện, mà sắp xếp ta ở bên cạnh hoàng đế.

Hắn ta không hề nói cho ta biết lý do tại sao hắn ta lại sắp xếp như vậy, nhưng ta đoán rằng chắc chắn có liên quan tới đám hắc y nhân kia.

Bọn họ chắc hẳn là người trong cung, nếu như bọn họ đã từng gặp ta, nhất định sẽ muốn diệt khẩu, Trương mỹ nhân không bảo vệ được ta, cũng không có lý do gì bảo vệ ta, trong cung bỗng dưng ch*t một nô tì cũng không phải chuyện to t/át gì, chỉ khi sắp xếp ta ở bên cạnh hoàng đế, đám người đó mới không dám hỗn xược.

Mà người sợ hoàng thượng, chắc là Hàn quý phi.

Đây cũng chính là gặp may trong rủi, ta còn phải cảm ơn Hàn quý phi đã giúp ta một tay.

Tiêu Cảnh Càn đặc biệt triệu kiến ta.

Trong điện rộng lớn, chỉ có hai người là ta và hắn, Triệu Dần Chi canh gác ở bên ngoài.

Ta đã quỳ được nửa canh giờ nhưng Tiêu Cảnh Càn vẫn không có ý gì là muốn hỏi chuyện, mà vẫn cứ đọc sách.

Ta cũng quỳ tiếp theo đúng quy củ, không dám ngẩng đầu, cũng không dám phát ra tiếng, chỉ sợ quấy rầy hắn.

Hắn lười biếng ngáp một cái, đi đến bên cạnh ta, nói: “Trẫm mệt rồi, ngươi hầu hạ trẫm nghỉ ngơi.”

“Vâng, bệ hạ.”

Ta cố nén cơn tê nhức ở chân để đứng dậy, cố gắng theo sau hắn đến tẩm điện phía sau.

Ta không biết rốt cuộc hắn có ý gì, nhưng ta biết, ta phải thuận theo ý hắn, không thể xảy ra bất cứ sai sót nào.

Hắn cởi áo choàng ngoài, nằm trên giường, không nói năng gì, ta cũng không động đậy, lặng lẽ đứng ở một bên, đợi chờ hắn vẫy gọi.

Hắn nhắm mắt nhưng không hề ngủ, bởi vì tiếng hít thở của hắn không hề ôn hòa giống như người đã vào giấc.

Hắn là đang muốn thăm dò à?

Một canh giờ sau, hắn mở mắt, nhưng giả vờ như vừa tỉnh ngủ, cũng thật làm khó hắn ta quá rồi, nhắm mắt nhưng vẫn tỉnh táo cả canh giờ, chắc hẳn hắn cũng không dễ chịu gì cho cam.

“Ngẩng đầu lên.” Hắn nói.

Ta rất bối rối, khi ngẩng đầu còn sợ sệt không dám nhìn hắn.

Hắn cười, hỏi: “Rốt cuộc ngươi là người như thế nào?”

“Nô tì ng/u dốt, không hiểu ý của bệ hạ, xin bệ hạ thứ tội.”

Hắn đứng dậy, ta vừa thay y phục cho hắn, vừa nghe hắn nói những lời kỳ quái.

“Dần Chi trầm mặc kiệm lời, đối với người khác cũng cực kỳ lạnh nhạt, nhưng đối với ngươi lại không như thế, thậm chí còn c/ầu x/in trẫm giữ ngươi ở lại, nhưng trẫm thấy ngươi cũng không có chỗ nào đặc biệt, vì vậy, hoặc là trong tay ngươi có điểm yếu nào đó của Dần Chi, hoặc là lòng dạ ngươi quá sâu, ngay cả trẫm cũng bị lừa.”

Ta bỗng gi/ật thót, lực tay cũng bất cẩn mạnh hơn, chân nhũn ra ngay lập tức, ta quỳ thụp xuống đất, sợ sệt r/un r/ẩy.

Trong điện tĩnh lặng đến mức chỉ có tiếng hít thở căng thẳng dồn dập của ta, ta cảm giác được hắn đang nhìn ta.

Hắn đột nhiên bật cười, nói: “Trẫm nghĩ nhiều rồi, dáng vẻ này của ngươi sao có thể u/y hi*p được Dần Chi, thôi vậy, đứng dậy đi.”

“Cảm tạ bệ hạ.”

Triệu Dần Chi dặn dò ta, nhất định phải an phận thủ thường, đừng mơ mộng làm ra việc gì quá giới hạn, nếu không hắn ta cũng không bảo vệ được ta.

Ta cảm kích Triệu Dần Chi nhưng cũng hổ thẹn với hắn ta.

Nhưng để không trở thành con sâu cái kiến, ta chỉ có thể tự mình tìm bậc thang leo lên, cho dù bậc thang đó làm bằng người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu cướp được lì xì lớn nhất, ép cha mẹ tôi rời khỏi bàn tiệc chính

Chương 8
Trước đám cưới nửa tháng, tôi đưa bố mẹ đến nhà bạn trai Chu Lâm Xuyên dùng bữa. Vốn dĩ đã thỏa thuận, bữa cơm này là dịp để hai bên gia đình ngồi lại lần cuối, chốt quy trình hôn lễ và vị trí ngồi tại bàn chính. Không ngờ Lâm Nguyên, bạn nối khố của Chu Lâm Xuyên, cũng có mặt. Mẹ Chu đề nghị chơi một trò chơi nhỏ trên bàn ăn: người có vận may tốt nhất khi giành hồng bao sẽ có quyền yêu cầu người có vận may tệ nhất thực hiện một yêu cầu nhỏ. Tôi là người xui xẻo nhất, còn Chu Lâm Xuyên lại là người may mắn nhất. Mọi người đồng thanh thúc giục anh đưa ra yêu cầu. Lâm Nguyên cười nửa đùa nửa thật nói: "Anh Lâm Xuyên, để em thay anh đưa ra một yêu cầu nhé. Ngày cưới, bố mẹ em sẽ ngồi bàn chính." Tôi cứ ngỡ Chu Lâm Xuyên ít nhất sẽ nói một câu: trò chơi là trò chơi, hôn lễ không phải thứ để đem ra làm điều kiện. Thế nhưng anh chỉ cau mày nhìn tôi. "Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà." "Bố mẹ Nguyên Nguyên vốn có quan hệ rất thân thiết với nhà chúng ta." "Hôm nay anh là người giành được vận may tốt nhất, theo luật thì em vốn dĩ nên đồng ý với anh một yêu cầu." "Đừng làm mọi người khó xử."
Sảng Văn
Tình cảm
0