Một pha ném ba điểm hoàn hảo x/é gió lao thẳng vào rổ. Tiếng reo hò vang dậy khắp sân bóng. Văn Hành như không nghe thấy, thờ ơ vẫy tay ra hiệu nghỉ giữa hiệp. Hắn vén vạt áo lên, dùng vải lau qua loa những giọt mồ hôi trên mặt. Cơ bụng săn chắc lấp ló dưới lớp da trắng ngần lấm tấm mồ hôi, óng ánh dưới nắng theo từng nhịp thở phập phồng.

Ch*t ti/ệt! Tôi nuốt nước bọt ừng ực, càng nghĩ càng tức. Là bạn cùng phòng, đáng lẽ tôi có thể "gần nước hưởng trăng", nào ngờ vừa nhận ra tình cảm khác lạ, đã bị dập tắt từ trong trứng nước.

Rẽ ngõ tắt qua lối nhỏ ven sân, tôi nép sau gốc cây chứng kiến cảnh Văn Hành đ/è bạn nam - kẻ dám tỏ tình trước mặt tôi - xuống đất, đ/ấm đ/á tới tấp. Văn Hành kỳ thị đồng tính. Nhìn sắc mặt đen sì cùng thói quen dùng khăn ướt chà xát tay sau khi đ/á/nh người của hắn là biết.

Đến đụng tay vào đàn ông còn gh/ê t/ởm, độ kỳ thị của Văn Hành chắc thuộc dạng cực đoan. May mà lúc đó bụng tôi đói cồn cào, đi m/ua xiên bẩn nên tới trễ. Không thì giờ này mặt mũi tôi đã bầm dập như tương cà rồi!

Tình cảm vừa chớm đã bị cấm đoán, tôi đành phải cố đóng vai bạn tốt.

Ngày đêm tôi canh chừng Văn Hành. Ai ngờ đâu, có kẻ đã lẻn vào pháo đài. Ngay trước mắt tôi, dẫn h/ồn Văn Hành đi mất, lại còn mê hoặc hắn đến mức này!

Rốt cuộc thằng chó nào gian xảo thế? Tôi siết ch/ặt chai nước, mắt láo liên quan sát. Bên sân, các cô gái xếp hàng dài: hoa khôi khóa tôi, chị khóa trên nhiệt tình, em khóa dưới ngây thơ...

Không chừng bạn gái Văn Hành đang lẫn trong đó. Tôi đã điều tra trước. Mọi người bảo con trai chơi bóng thường chỉ nhận nước từ bạn gái hoặc crush. Vì thế, chỉ cần xem Văn Hành sau trận sẽ tiếp nhận chai nước của ai là được.

"Khát quá, cho tôi xin ngụm nhé?" Giọng nói vang trên đỉnh đầu tôi. Tôi còn chưa kịp phản ứng, chai nước đang uống dở trong tay đã bị Văn Hành lấy mất. Tôi ngẩn người ngước nhìn yết hầu chuyển động của hắn.

Hử, hình như có gì đó sai sai... Hay là tôi đoán nhầm rồi? Cô ta chưa tới? Tôi xoa xoa má, ánh mắt quét qua những cô gái thất vọng cầm chai nước lui về.

"Xem gì thế?" Văn Hành cúi xuống ngang tầm mắt tôi. "Có em nào thích à?"

Hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi. Do tính sạch sẽ, Văn Hành đã tắm trước khi ra sân, giờ mùi xà phòng theo hơi ấm tỏa ra, len lỏi vào khứu giác của tôi. Tôi co vai lại, lắc đầu như chong chóng. Chợt nhớ đoạn video Văn Hành s/ay rư/ợu, tôi gượng cười chọc cùi chỏ: "Cậu thấy bạn Trần thế nào?"

Trời quang mây tạnh. Không biết có phải ảo giác không, gương mặt thường vô h/ồn của Văn Hành bỗng chìm trong bóng tối, hiện lên tia khó lường.

Văn Hành liếc nhìn phía xa - hoa khôi đỏ mặt quay đi. "Cậu thích cô ấy à?" Giọng hắn nhẹ bẫng.

Hả? Đáng lẽ là tôi đang thăm dò hắn, sao giờ thành hỏi ngược lại tôi rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không biết nữa, Hệ Thống Biến Lời Giả Thành Sự Thật của tôi rất tuyệt diệu.

Chương 7
Từ nhỏ tôi đã bị coi là đồ bỏ đi, nhưng tôi lại được gắn với hệ thống 'nói dối thành sự thật'. Vào ngày cưới, phu quân Bùi Cảnh Hiên dắt theo một thiếu nữ áo vải yếu ớt xuất hiện giữa lễ đường. "Đây là Nhụy Nương - ngoại thất của ta, nàng vốn yếu đuối chẳng thể tự chăm sóc, đã vất vả sinh cho ta một đôi trai gái nhưng đến giờ vẫn chưa có danh phận." "Nghe nói Trình Anh nương tử hiền lành độ lượng, chắc hẳn không nỡ để nàng cùng các con lang thang nơi đất khách. Hôm nay hãy uống trà thiếp của nàng, cho nàng vào cửa cùng nàng tử nhé." Đúng lúc ấy, tiếng báo thức của hệ thống vang lên. 【Đít! Từ nay Nhụy Nương sống không tự chủ, đại tiểu tiện không kiểm soát.】 Tôi ngẩng phắt mặt lên. Ngày cưới đầu tiên mà đã kịch tính vậy sao?
Hiện đại
Hệ Thống
Cung Đấu
0
Phục Cẩm Chương 8
Du Phi Du Chương 8