Độc Tôn Tam Giới

Chương 449: Giang Trần sát ý kiên quyết

05/03/2025 21:43

Căn cứ Chu Dật quan sát, trận pháp này, phải nội ứng ngoại hợp, mới có hi vọng đá/nh vỡ càng lớn.

Chỉ là giờ phút này, cũng không có thời gian đi nói những lời kia, Chu Dật kêu lên:

- Đạt Chí sư huynh, những nghiệt súc này cực kỳ cổ quái, trận pháp thập phần cường hãn, chúng ta hợp lực, nhanh chóng phá vỡ. Kết quả hôm nay, chỉ có thể về sau lấy lại danh dự.

Vẻ mặt Thiết Đạt Chí tái nhợt, nhưng lại không thể không thừa nhận, Chu Dật nói không sai.

Hôm nay, có thể đào thoát tánh mạng đã rất may mắn rồi.

Giang Trần thúc dục Kim Dực Ki/ếm Điểu bay về phía không trung. Thu hồi vô danh bảo đ/ao, Đại Vũ cung lần nữa xuất hiện trong tay hắn.

Nhìn Chu Dật cùng Thiết Đạt Chí bị Kim Dực Ki/ếm Điểu vây quanh, sát ý của Giang Trần lại tăng vọt lần nữa.

Một khi Thiết Đạt Chí tiến vào, Kim Dực Ki/ếm Điểu bố trí chiến trận, liền không lo lắng trong ngoài giáp công.

Không có trong ngoài giáp công, Thiết Đạt Chí cùng Chu Dật tựa như nhân th!t ở trong sủi cảo, chơi không ra bịp bợm gì, chỉ có phần bị đá/nh.

Thiết Đạt Chí xông mấy lần, muốn dựa vào kích pháp cuồ/ng bạo giải khai chiến trận, nhưng mỗi một lần đều không công mà lui.

Chu Dật bị trận pháp vây khốn lâu như vậy, tiêu hao rất lớn, thừa dịp Thiết Đạt Chí trùng kích, uống một ít đan dược hồi khí, thư giản một tí.

Bất quá, nhìn Thiết Đạt Chí trùng kích trận pháp, một lần một lần không công mà lui, trong nội tâm Chu Dật càng lo lắng.

Như thế xuống dưới, phiền toái sẽ càng lớn.

Đột nhiên nhìn lên không trung, sắc mặt Chu Dật đại biến.

Trên không trung, Giang Trần đã kéo Đại Vũ cung, vận sức chờ phát động, đang ngắm lấy bọn họ, khí thế của Đại Vũ cung kia, xa xa nhìn lại, cũng làm cho da đầu Chu Dật run lên.

Nếu là thời điểm đỉnh phong, Chu Dật không e ngại Đại Vũ cung này.

Nhưng mà giờ khắc này, dưới tình trạng kiệt sức, lại bị vây khốn trong trận pháp, Đại Vũ cung này công kích, sẽ là trí mạng.

- Đạt Chí sư huynh, coi chừng mũi tên!

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh.

Thanh âm cảnh cáo của Chu Dật vừa truyền đến, cơ hồ là cùng lúc đó, một mũi tên b/ắn thẳng xuống cực nhanh.

Cũng may Chu Dật nhắc nhở, hoặc nhiều hoặc ít làm ra một chút tác dụng.

Thân thể Thiết Đạt Chí cơ hồ là bản năng lệch thoáng một phát!

Khó khăn lắm tránh qua, tránh né chỗ hiểm, nhưng mà phù một tiếng, mũi tên đ/áng s/ợ kia xuyên thủng đùi của Thiết Đạt Chí.

Lỗ m/áu cực lớn xuất hiện ở trên đùi Thiết Đạt Chí.

Lập tức, máy chảy như rót.

- A!

Thiết Đạt Chí đi/ên cuồ/ng rống to.

- Giang Trần, ngươi tên s/úc si/nh này, lại dám tổn thương ta!

Trong cuồ/ng khiếu, trường kích cũng không dám lãnh đạm, cuồ/ng dã vung vẩy, chặn thế công của Kim Dực Ki/ếm Điểu.

Chu Dật thấy Thiết Đạt Chí bị thương, cũng là h/ồn phi phách tán.

Một cảm giác nguy cơ trước nay chưa có, rốt cục ở trong nội tâm của hắn bừng lên.

Lần đầu tiên, Chu Dật ngửi được một loại nguy cơ t/ử vo/ng.

Hắn ý thức được, Giang Trần thật sự động sát cơ, ý định gi*t ch*t toàn bộ bọn chúng ở chỗ này.

Ngay từ đầu, mặc dù Chu Dật thân hãm vòng vây, nguy cơ trùng trùng, nhưng hoặc nhiều hoặc ít còn có chút tưởng tượng. Tưởng tượng Giang Trần này kiêng kị Bảo Thụ Tông, không dám thống hạ sát thủ.

Thế nhưng mà, sự thật m/áu chảy đầm đìa trước mắt phá vỡ tưởng tượng của hắn. Giang Trần này, căn bản không kiêng kị Bảo Thụ Tông, cũng không kiêng kị thân phận của Thiết Đạt Chí.

- Giang Trần!

Chu Dật h/oảng s/ợ quát lớn.

- Ngươi không nên mắc thêm lỗi lầm nữa! Đạt Chí sư huynh, là cháu ruột của thủ tọa đại nhân, nếu như ngươi tổn thương hắn, sẽ gây ra đại họa, tất sẽ nghênh đón Lôi Đình Chi Nộ của hắn, tuyệt không phải ngươi có thể đỡ nổi. Dù có Thái Phó đại nhân bảo vệ ngươi, cũng không thể nào c/ứu được ngươi!

U/y hi*p?

Giang Trần lạnh lùng cười cười, hắn rất chán gh/ét loại u/y hi*p vô lực này.

Loại u/y hi*p nhàm chán này, đơn giản là một tia gào thét cuối cùng khi sắp ch*t.

Giang Trần không có tính cách đá/nh chó m/ù đường, nhưng mà, nhóm người này, một lần lại một lần khiêu chiến điểm mấu chốt của Giang Trần hắn, một lần lại một lần muốn đẩy Giang Trần hắn vào chỗ ch*t.

Nếu như Giang Trần hắn lại không hạ sát thủ, vậy thì thực thành nhuyễn đản mặc người niết rồi.

- Mắc thêm lỗi lầm nữa?

Giang Trần cười lạnh:

- Rốt cuộc là ta mắc thêm lỗi lầm nữa, hay là các ngươi mắc thêm lỗi lầm nữa? Kiếp sau nhất định phải nhớ rõ một đạo lý, ngươi muốn gi*t người khác, phải làm tốt giác ngộ bị người khác gi*t.

- Giang Trần, ngươi… nếu như ngươi gi*t chúng ta, là đối địch toàn bộ Bảo Thụ Tông!

Lúc này, Chu Dật cũng đại lo/ạn rồi.

- Đừng nói cùng Bảo Thụ Tông là địch, dù cùng khắp thiên hạ là địch, Giang Trần ta cũng sẽ không bỏ qua bất kỳ một người nào muốn gi*t ta!

Ngữ khí của Giang Trần quyết tuyệt, lại kéo Đại Vũ cung ra lần nữa.

Ba mũi tên, đồng thời đáp trên dây cung. Lúc này đây, tuyệt đối sẽ không thất bại!

Đồng tử của Chu Dật mở to, yết hầu quái gọi, đối với Thiết Đạt Chí quát:

- Đạt Chí sư huynh, chúng ta cùng tiến lên, dùng bí pháp tông môn, phá vỡ phòng ngự!

Bí pháp tông môn, kỳ thật là một loại chiến pháp bá đạo tự tổn thương thân thể, thúc dục tiềm lực, lập tức kích phát ra sức chiến đấu cường đại.

Lựa chọn chiến pháp này, kia chính là dùng trốn chạy để khỏi chết.

Một khi thi triển, nhẹ thì mình đầy thương tích, nặng thì bạo thể bỏ mình.

Mặc dù thoát được tánh mạng, ngày sau cũng khó khôi phục thực lực, chung thân không có khả năng tiến thêm được nữa.

Thế nhưng mà, giờ phút này nếu không thi triển bí pháp, lập tức sẽ phải ch*t.

Ch*t tử tế không bằng còn sống!

Thương thế trên đùi Thiết Đạt Chí, ảnh hưởng tới hành động của hắn, nghe Chu Dật nói như vậy, cơ bắp trên mặt hắn không ngừng nhảy lên, giống như bị rắn đ/ộc cắn.

- Chu Dật, ngươi thi triển bí pháp, yểm hộ ta, ta mang theo ngươi đi ra ngoài, cả đời này nhất định sẽ chiếu cố ngươi, không cho ngươi ở tông môn chịu nửa điểm ủy khuất!

Thiết Đạt Chí thấp giọng nói.

- Cái gì?

Trên mặt Chu Dật hiện lên một tia gi/ận dữ.

- Đạt Chí sư huynh, đến lúc này rồi, ngươi còn muốn ta một người đỉnh lấy?

- Chu Dật! Ta không cam lòng! Ta là Tiên cảnh ngũ trọng, là cháu ruột Thiết gia. Nếu như ta gặp chuyện không may, dù ngươi chạy trốn trở về, cũng khó tránh khỏi cái ch*t. Ngươi thi triển bí thuật, yểm hộ ta hoàn chỉnh trở về, tổ phụ ta, thúc phụ ta, tất sẽ nhớ kỹ phần ân tình này của ngươi, bảo hộ ngươi chung thân!

Thiết Đạt Chí đầu đ/ộc Chu Dật.

Hắn bất đồng Chu Dật, hắn là đệ tử Thiết gia, là cháu ruột Thiết gia, là Thiên Kiêu chi tử. Muốn hắn thi triển bí pháp, thật đúng là không bỏ được.

Dù sao, một khi thi triển bí pháp, Thiết Đạt Chí hắn chẳng khác nào thành phế nhân. Về sau ở tu luyện chi đạo, sẽ không còn có cơ hội tiến bộ.

Một khi không có cơ hội tiến bộ, địa vị của hắn ở Thiết gia, cũng lập tức từ thiên chi kiêu tử thành gân gà có cũng được mà không có cũng không sao, trở thành phế vật không có giá trị!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bao Nuôi Kim Chủ Phá Sản, Tôi Lại Mang Thai Con Của Anh Ta

Chương 16
Năm thứ ba tôi được bao nuôi bằng tài nguyên, kim chủ phá sản. Là một ngôi sao hạng bốn vô danh, tôi lập tức vênh váo hẳn lên, rút thẻ đen ra, ép kim chủ trở thành nô lệ của mình. Suốt ba tháng. Ban ngày Phong Quyết cắm đầu đi làm, ban đêm lại "làm việc" với tôi. Chơi quá điên, kết quả không cẩn thận làm bụng tôi lớn lên. Tôi định dùng que thử thai ép hắn kết hôn bí mật với mình để chịu trách nhiệm, nào ngờ trước mắt bỗng hiện lên từng hàng bình luận. 【Tên pháo hôi này quậy đủ chưa? Thật sự tưởng nam chính công phá sản rồi sẽ cưới cái bình hoa nhân yêu như cậu ta à?】 【Nam chính công là thiếu gia thật của nhà giàu số một. Chỉ sa cơ đến tháng sau thôi là được nhận về nhà, rồi sẽ liên hôn với trúc mã thụ môn đăng hộ đối...】 【Cứ để pháo hôi tiếp tục tìm đường chết đi! Đợi nam chính công trở về nhà, hắn sẽ xử luôn đứa con hoang ghê tởm trong bụng cậu ta, rồi nhốt cậu ta vào phòng tối, trả thù đến nơi đến chốn...】
234
2 Người giúp việc Chương 10
5 Thanh nữ Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
7 Chân tướng Chương 16
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện Xảy Ra Sau Khi Gọi Trúng Một Chiếc Maybach

Chương 10
Năm nhất học thạc sĩ, tôi gọi xe về trường, ai ngờ lại vô tình đặt trúng một chiếc Mercedes-Maybach. Gặp gỡ một người đàn ông. Và cũng từ đó, quỹ đạo cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi. Năm ấy, tôi vừa bước vào năm nhất chương trình thạc sĩ. Giáo sư hướng dẫn mời được một nhân vật có tiếng trong ngành đến trường thỉnh giảng, nên giao cho tôi và sư tỷ phụ trách việc đón tiếp. Sư tỷ ngại không dám nói là mình có lịch hẹn hò với bạn trai, tôi nghĩ bụng một mình mình chắc cũng lo liệu xong nên bảo chị cứ đi trước. Kẹt nỗi máy bay bị delay cộng thêm tắc đường, nên lúc sắp xếp xong chỗ nghỉ ở khách sạn cho vị khách quý kia thì trời đã khuya lắm rồi. Ngờ đâu bên ngoài lại đổ mưa to, ứng dụng gọi xe trên điện thoại cứ xoay vòng vòng mà chẳng có tài xế nào nhận cuốc. Nếu muộn chút nữa là tôi sẽ bị trễ giờ đóng cửa ký túc xá mất, chẳng còn cách nào khác, tôi đành tích chọn hết tất cả các loại xe trong ứng dụng. Thế nhưng, tôi lại chẳng hề để ý rằng mình đã lỡ tay tick luôn cả mục "Xe sang chuyên dụng". Cho đến khi giao diện màn hình nảy ra dòng chữ "Mercedes-Maybach S-Class". Con ngươi tôi chấn động dữ dội. Đi? Hay là không đi?
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngược luyến tàn tâm
0