3.

Sang tiểu học, Giang Ngạn trở thành đối tượng được hầu hết các bạn nữa trong lớp yêu thích.

Bởi vì trong lần đầu tiên thi môn Toán, anh ấy đã đạt điểm tuyệt đối.

Hơn nữa, anh ấy luôn luôn là người đầu tiên thuộc bài trong tiết Văn học cổ đại.

Không những thế, sau khi anh ấy làm xong bài tập về nhà, còn chạy sang nhà kế bên, cũng chính là nhà của tôi, để giám sát tôi làm bài tập.

Vào thứ sáu hàng tuần, con nhà người ta đã được xem hoạt hình rồi.

Thế mà tôi lại bị Giang Ngạn dí đầu làm bài tập, đối mặt với đống văn tự này, tôi vò đầu bứt tai.

“Tiểu Ngạn ca ca, em đọc không hiểu.” Tôi buồn bực nói.

Giang Ngạn đang làm phép tính cộng trừ trong vòng 100, nghe thấy liền đặt bút xuống, nhích lại gần tôi hỏi: “Không hiểu chỗ nào?”

Tôi cáu kỉnh: “Em chẳng hiểu chỗ nào cả.”

Giang Ngạn dỗ dành tôi, nói: “Tiểu Hựu ngoan, tiểu Hựu làm xong bài tập rồi anh cho em một nửa tiền tiêu vặt.”

Giang Ngạn đã giở trò này rất nhiều lần, tôi đã miễn nhiễm rồi, tôi vùng vằng nói: “Em không muốn, hôm nay em chỉ không muốn làm bài tập thôi.”

Giang Ngạn dùng con át chủ bài, nghiêm túc nói: “Nếu hôm nay em không viết xong, sau này anh sẽ không ngồi cùng bàn với em nữa.”

Cái miệng nhỏ của tôi dẩu lên, như thể đã phải chịu quá nhiều oan ức, nước mắt lã chã rơi xuống: “Tiểu Ngạn ca ca, anh không muốn làm bạn thân nhất của em chứ gì? Anh muốn làm bạn thân nhất của người khác rồi hả?”

Đối với tôi của năm bảy tuối, đây đúng là sét đ/á/nh ngang tai.

Tiểu Ngạn ca ca yêu chiều tôi từ nhỏ, muốn chơi với người khác rồi.

Dưới sự đe dọa của Giang Ngạn, tôi nước mắt ngắn nước mắt dài viết xong đống bài tập.

Làm bài tập xong, Giang Ngạn vỗ vai tôi, thề thốt:

“Anh và tiểu Hựu là bạn thân, không ai được phép xâm phạm.”

Cuộc sống cứ như vậy, kéo dài tới khi chúng tôi học xong tiểu học.

Lên cấp 2, cần phải làm một bài kiểm tra trước khi phân lớp.

Lúc báo danh, giáo viên nói sẽ chia lớp dựa trên điểm số.

Có nghĩa là tôi phải được điểm gần bằng cỡ Giang Ngạn mới có hy vọng được học cùng một lớp.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn may là cô giáo không bốc thăm ngẫu nhiên để chia lớp.

Dưới sự đốc thúc của Giang Ngạn, thành tích của tôi chưa bao giờ tụt dốc, Giang Ngạn ở hạng nhất trong lớp, thì tôi cũng tầm hạng năm, tổng điểm của tôi kém anh khoảng bảy, tám điểm.

Nhưng Giang Ngạn đã nói với tôi trước khi thi: “Em nhất định phải trả lời câu hỏi thật cẩn thận, nếu điểm chênh lệch quá lớn, tiểu Ngạn ca ca sẽ không thể học cùng lớp với em nữa đâu.”

“Mà học cấp 2 phải ở nội trú, một tuần mới được về nhà một lần, ít nhất trong hai năm, em muốn cùng ba bạn học không quen biết ở chung một phòng à?”

Lời này của Giang Ngạn thực sự khiến tôi sợ hãi, tôi làm bài còn nghiêm túc hơn cả kỳ thi đầu vào nữa.

May quá, ông trời không phụ lòng người, kết quả không khiến tôi thất vọng.

Mỗi lớp có bốn mươi người, tôi vừa hay là cái tên cuối cùng, tiến vào lớp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8
Khi phân hóa thành Omega trước mặt kẻ th/ù không đội trời chung, lại còn có độ tương thích pheromone với hắn lên tới 100%, tôi có nên chạy trốn không? Trong bóng tối, tôi không nhịn nổi nữa, gi/ật phắt bàn tay đang được voi đòi tiên của Trần Cảnh: "Trần Cảnh, buông ra ngay không tôi gi*t cậu!" "Uất Trình, người đang cố sức cọ xát vào người tôi chính là cậu đấy."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
1.13 K
Vợ Kiến Chương 9
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7