Nghe xong đầu đuôi câu chuyện.
Mẹ nàng mới biết được.
Hóa ra nương nương chính là công chúa bị thất lạc dân gian năm xưa của Hoàng hậu!
Mẹ nàng cười xoa xoa má con gái:
- Tử quý nhờ mẫu, giờ con đã là quận chúa rồi.
- Mẹ đã tâu với phụ hoàng, cho phép con chọn lại phu quân.
- Hai người ở chung lâu thế mà hắn chẳng động đến con, chắc chắn là bị thương ở của quý rồi. Mẹ đâu thể để con gái mình thủ tiết cả đời.
Thấy nàng do dự.
Mẹ cầm sách giáo huấn giảng giải cả buổi về tầm quan trọng của chuyện phòng the.
Đến nỗi khi nàng mở cửa đụng mặt Bùi Uyên.
Trái tim nàng thót lại.
- Ngươi... ngươi đứng đó từ khi nào?
Bùi Uyên bình thản nhìn nàng:
- Vừa xong.
Biết hắn chẳng nghe thấy gì.
Nàng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đến tối hôm ấy.
Bùi Uyên vốn luôn kín cổng cao tường khi ngủ.
Lại chỉ quấn mỗi tấm khăn che mông vừa tắm xong.
Thấy nàng xuất hiện.
Hắn giả bộ kinh ngạc.
Vội vàng che chắn:
- Thất lễ, ta không biết nàng ở đây.
Vừa khéo lúc đó.
Tấm khăn rơi xuống...
Nàng nuốt ực nước bọt.
Lập tức bắt mẹ dời ngày thành hôn lên sớm.
Đêm tân hôn.
Sự thực chứng minh.
Nàng quả nhiên không xem nhầm người.
Hắn không những chẳng tật nguyền.
Còn đặc biệt... dũng mãnh.
Chỉ có điều nàng cảm thấy thần lực quá dồi dào cũng không tốt.
Cả người đều tưởng chừng muốn nát ra rồi.
(Hết)