Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 608: Có phải là không có não hay không?

05/03/2025 18:16

Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Diệp Oản Oản giễu cợt câu dẫn ra khóe môi: “Anh có thể đi lao động tay chân làm tài xế cho người khác, tại sao em lại không thể đi đến chi nhánh công ty Hoàn Cầu làm việc được?”

“Diệp Oản Oản!” Chuyện có liên quan đến Trầm Mộng Kỳ, Diệp M/ộ Phàm lập tức nổi cơn tức giận: “Sao cô có thể nói lời khó nghe như vậy, Trầm thúc đã không phải là tài xế của ba nữa rồi, coi như đã từng là thì sao chứ, chuyện đó cũng không phải là việc không thể lộ ra ngoài!

Mộng Kỳ cho tới nay luôn đối tốt với cô như vậy, lúc không có ai nói dùm cô biết bao nhiêu là lời nói, khắp nơi suy nghĩ cho cô, vì cô mà giải thích, thậm chí phụng bồi cô cùng nhau lưu ban, mà cô xem mình đi, đã hồi báo thế nào rồi? Làm nh/ục cô ấy, thậm chí làm nh/ục cha cô ấy?”

Nghe được chính miệng Diệp M/ộ Phàm nói những lời quyết một lòng của mình như vậy đối với Trầm Mộng Kỳ, hoàn toàn đem Trầm gia coi thành người một nhà, vì Trầm gia như vậy công kích cô, Diệp Oản Oản thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Kiếp trước Trầm Mộng Kỳ không chỉ đem cô bẫy cho thương tích đầy mình, mà còn trực tiếp đem Diệp M/ộ Phàm hại ch*t, cuối cùng, cha mẹ, cả nhà bọn họ đều bị h/ãm h/ại…

Cô còn nhớ rõ, kiếp trước Trầm Mộng Kỳ vì muốn để cho Trầm gia cầm được một miếng đất mà người khác cũng muốn đầu tư vào đã khuyến khích Diệp M/ộ Phàm đi tới Diệp gia tr/ộm thư đấu thầu.

Mà Diệp M/ộ Phàm lại có thể thực sự đi đến làm chuyện đó.

Cuối cùng Trầm gia lấy đượcmảnh đất kia, mà Diệp M/ộ Phàm lại bị Diệp Thiệu An cùng Diệp Y Y phát hiện.

Cha mặc dù phạm sai lầm, nhưng dù sao cũng là con trai trưởng, Diệp M/ộ Phàm lại là trưởng tôn, ông nội bà nội rất có thể sẽ mềm lòng để cho bọn họ về nhà, cho nên Nhị thúc cùng Diệp Y Y từ đầu đến cuối đều coi cả nhà bọn họ là cái đinh trong mắt cái gai trong th!t.

Diệp Thiệu An luôn muốn đem cha cô hoàn toàn bị phá hủy, đang rầu rĩ vì không mượn được cớ nào, kết quả, Diệp M/ộ Phàm lại đem nhược điểm như vậy đưa tới trước mắt mình.

Kết quả cuối cùng là ông nội bà nội nổi trận lôi đình, hoàn toàn đoạn tuyệt với cha mẹ cô, thậm chí muốn cho Diệp M/ộ Phàm chịu trách nhiệm trước luật pháp, mà cha cô khi đó vì muốn giữ anh cô tránh cho anh cô trực tiếp ngồi tù, thân thể của cha cô hoàn toàn sụp xuống, cũng là vào lúc đó…

Đời này, chuyện này, Diệp Oản Oản dựa theo thời gian suy tính, không bao lâu liền sắp xảy ra đi.

Cái sự kiện cạnh tranh đất đai đó chẳng mấy chốc sẽ bắt đầu…

Nhìn tình huống hiện tại của Diệp M/ộ Phàm, 100% Trầm Mộng Kỳ muốn để hắn làm cái gì, hắn liền sẽ đi làm cái đó mất…

Diệp Oản Oản cũng không nhịn được nữa, trực tiếp nhìn về phía người đàn ông đối diện mình cả gi/ận nói: “Diệp M/ộ Phàm! Anh có thể thanh tỉnh một chút hay không? Anh ở tại giải trí Tụ Tinh làm một trợ lý tạo hình nho nhỏ, giống như một con chó nhỏ ở bên cạnh Hà Tuấn Thành, giúp đỡ giải trí Tụ Tinh huấn luyện nghệ sĩ, nhưng cuối cùng tất cả vinh dự cùng công lao toàn bộ đều rơi vào trên người của Hà Tuấn Thành, anh có phải không có n/ão hay không? Anh rốt cuộc có mưu đồ gì?”

Thần sắc của Diệp M/ộ Phàm không chút nào d/ao động đáp: “Cô thì biết cái gì, toàn bộ những điều làm cho Mộng Kỳ này đều là vì tốt cho tôi! Diệp Oản Oản, tôi cho cô biết, Mộng Kỳ là người phụ nữ trọng yếu nhất đời tôi, nếu như cô tiếp tục đối với Mộng Kỳ có thái độ này, như thế giữa chúng ta cũng không có gì đáng nói nữa!”

Diệp M/ộ Phàm nói xong, nổi gi/ận đùng đùng mà rời đi.

“Anh…” Nhìn lấy bóng lưng rời đi của Diệp M/ộ Phàm, Diệp Oản Oản muốn gọi lại hắn, muốn nói để cho hắn không nên tin Trầm Mộng Kỳ, không nên ng/u ngốc như vậy nữa.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói câu nào ra khỏi miệng cả.

Bởi vì coi như vào lúc này cô nói gì đi chăng nữa, Diệp M/ộ Phàm cũng sẽ không tin tưởng lời của cô, ngược lại qu/an h/ệ với cô sẽ càng bết bát hơn.

Coi như hắn tin tưởng rồi, cô ngăn cản được lần đầu tiên, cũng không ngăn cản được lần thứ hai.

Lần này, cô nhất định phải để cho Diệp M/ộ Phàm tỉnh ngộ, hơn nữa phải để cho hắn có một cái giáo huấn triệt triệt để để!

Về phần ba mẹ cô bên kia… Chỉ có thể tạm thời để cho bọn họ chịu chút ủy khuất mà thôi…

Nếu không, nếu như lần này không đem chuyện của anh trai cô giải quyết hoàn toàn, ba mẹ cô tương lai còn có thể vì thế mà chịu đ/au thương nhiều hơn nữa mất…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
8 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy bắt tôi nhường suất học Thanh Hoa cho em họ, tôi quay lưng đi thẳng tới Harvard

Chương 9
Khoảnh khắc nhận được giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa, tôi nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui với bạn gái Thẩm Dao. Thế nhưng, tôi lại nghe cô ấy, người năm ngoái cũng được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, nói với tôi: "Khanh Văn, điểm số của Tiểu Trạch chỉ đủ vào một trường hạng hai, nhưng em ấy cũng rất muốn học Thanh Hoa." "Hai anh em các cậu trông rất giống nhau, ảnh thẻ gần như chẳng thể phân biệt được." "Để Tiểu Trạch dùng thân phận của anh vào Thanh Hoa trước đi, anh thay em ấy đến trường hạng hai đó vài năm." "Đợi đến khi anh thi đỗ cao học ở Thanh Hoa, mọi chuyện sẽ trở lại như cũ." Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy, đợi cô ấy nói với tôi rằng đây chỉ là một câu đùa. Nhưng cô ấy không làm vậy. Cô ấy thậm chí còn đưa tay chỉnh lại cổ áo cho tôi, mỉm cười nói: "Là vàng thì đặt ở đâu cũng sẽ tỏa sáng, em đợi anh thi đỗ cao học Thanh Hoa." Lục Trạch ló nửa người ra từ góc tường, nước mắt giàn giụa trên mặt, đôi môi mím chặt. "Anh, em biết yêu cầu này thực sự rất quá đáng..." "Nhưng em thực sự rất muốn được đến Thanh Hoa xem thử, chỉ lần này thôi." "Cả đời này em sẽ luôn ghi nhớ ơn nghĩa của anh."
3