2
Tôi là người xuyên thư.
Nhưng rất đáng tiếc, tôi không xuyên thành nam phụ đ/ộc á/c, cũng chẳng phải nam chính.
Mà xuyên thành một người qua đường.
Đã vậy còn là trẻ mồ côi!
Cũng may, trong số những đứa trẻ sống cùng cô nhi viện với tôi có một kẻ sau này sẽ trở thành đại phản diện — Lục Quan Nam.
Theo cốt truyện, Lục Quan Nam sống ở cô nhi viện cho đến năm mười tuổi, sau đó sẽ được nhà họ Lục đón về, rồi từng bước tiếp quản Lục thị, trở thành người nắm quyền thực sự danh chính ngôn thuận của gia tộc.
Nói một cách đơn giản là: Siêu cấp giàu có!
Tôi thì đã quá sợ những ngày tháng khổ cực rồi, thế nên từ nhỏ đã bám đuôi lăn lộn cùng anh, làm đàn em trung thành nhất.
Nhưng tính cách anh ta rất âm trầm, ít nói, lại càng lười để ý đến tôi.
Cho đến một lần.
Khi anh ấy bị những đứa trẻ khác trong cô nhi viện dùng đ/á ném, tôi đã dùng thân hình g/ầy gò của mình chắn trước mặt anh, đầu bị đ/ập trúng thành một vũng m/áu bê bết.
Từ đó, thái độ của anh đối với tôi mới dịu đi.
Lúc được nhà họ Lục đón về, anh ấy còn tiện tay đem tôi về theo, nuôi nấng như một đứa em trai.
Thoắt cái đã mười năm trôi qua.
Đến năm nay tôi mười tám tuổi thì phân hóa thành một Omega.
Anh còn nói, sau này sẽ tìm cho tôi một Alpha đáng tin cậy, biết rõ gốc rễ.
Nhưng bây giờ, tất cả đều tan thành mây khói rồi!
Khi bị anh ấy tóm lấy cổ chân kéo tuột vào lòng, tôi mới thực sự biết sợ: "Anh, em xin lỗi, em sai rồi, anh buông em ra đi, em đi lấy th/uốc ức chế cho anh!"
Nếu không phải trong tiểu thuyết có viết, Lục Quan Nam vì vừa gặp đã yêu thụ chính nên mới cưỡng ép chiếm đoạt, để rồi cuối cùng bị nam chính đi/ên cuồ/ng trả th/ù, phá sản phải lưu lạc đầu đường xó chợ...
Thì tôi đâu đến mức phải làm thế này!
Thế nhưng, kẻ đang trong thời kỳ mẫn cảm thì làm gì có lý trí.
Hơi thở nóng rực phả vào sau gáy tôi, mang theo một trận tê dại.
Nồng độ tin tức tố Alpha trong không khí quá cao, đầu óc tôi bắt đầu trở nên choáng váng, cơ thể cũng dần nóng lên, tận sâu trong lòng bỗng dâng lên một khát vọng thầm kín đầy tội lỗi.
"Á ——"
Một tiếng hét ngắn ngủi vang lên.
Sau gáy tôi nhói đ/au, tin tức tố thuộc về Lục Quan Nam bị bơm mạnh vào trong cơ thể.
Vị bưởi xanh hơi chát hòa quyện cùng hương quýt ngọt thanh.
Như có một luồng điện xẹt qua, nhanh chóng chạy dọc khắp toàn thân, kích phát một trận r/un r/ẩy kịch liệt.
Dưới sự kí/ch th/ích quá lớn, tôi vô thức ngửa cổ lên, toàn bộ sức lực trên người như bị rút cạn trong nháy mắt, mềm nhũn ra như nước.
Bất chợt, cơ thể tôi bị nhấc bổng lên không trung.
Tôi theo bản năng ôm ch/ặt lấy cổ anh ấy, ngay sau đó đã bị ném thẳng lên giường.
Trước mặt tôi, người đàn ông giơ tay gi/ật phăng chiếc cà vạt, ánh mắt tối tăm khóa ch/ặt lấy tôi, giống như dã thú đã khóa định được con mồi của mình.
Cà vạt rơi bịch xuống đất.
Cổ áo sơ mi đen mở rộng, lộ ra vòm ng/ực và những đường cơ bắp rắn rỏi ẩn hiện sau lớp vải mỏng, khiến người ta phải m/áu nóng sục sôi.
Xươ/ng c/ụt của tôi đột nhiên tê rần, tôi nuốt nước bọt ực một cái, theo bản năng dịch người về phía đầu giường.
Ánh mắt liếc qua, tôi chợt thấy ở đầu giường có chiếc tủ b/án th/uốc ức chế tự động, trong lòng lập tức mừng rỡ như đi/ên, hét lớn: "Anh! Ở đây có th/uốc ức chế này! Anh bình tĩnh lại đi!"
Nói xong, tôi dứt khoát móc điện thoại từ trong túi quần ra quét mã, một chuỗi động tác liền mạch lưu loát như nước chảy mây trôi.
Đầu óc tôi lúc này chỉ tràn ngập ý nghĩ lấy được th/uốc ức chế là xong chuyện, hoàn toàn không chú ý đến việc người đàn ông đã im lặng tháo thắt lưng tự bao giờ.
Một tiếng "cạch" thanh thúy vang lên, đặc biệt rõ ràng trong căn phòng tối mờ.
Cùng lúc đó.
Tôi quét mã thành công, cửa tủ b/án th/uốc ức chế mở ra, tôi đang định đưa tay vào lấy.
Thì một bàn tay thon dài khác đã nhanh hơn tôi một bước.
Tôi ngẩn người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Anh, anh tự lấy cũng được..."
Tôi đã bảo mà.
Anh trai tôi làm sao có thể cầm thú đến mức ra tay với tôi được chứ?
Chắc chắn là do bị tin tức tố ảnh hưởng thôi.
Đợi tiêm xong th/uốc ức chế là sẽ ổn ngay!
Thế nhưng, còn chưa kịp để tôi hoàn toàn thả lỏng, một lồng ng/ực nóng bỏng như lửa đã áp sát vào lưng tôi. Giây tiếp theo, tôi trố mắt nhìn bàn tay kia lướt qua hộp th/uốc ức chế, cầm lấy cái... hộp ba//o c//ao s u ở ngay bên cạnh.
Con ngươi của tôi co rụt lại trong tíc tắc.
Hơi thở hỗn tạp mùi bưởi xanh nồng đượm phả ngay bên vành tai tôi.
"Tiểu Lạc, chính em là người khêu gợi anh trước mà..."