Cuối cùng cũng về đến nhà.

Tôi vui sướng ôm chầm lấy chiếc ghế sofa mềm mại.

Nằm được một lúc, cảm thấy khát nước nên đứng dậy ra bếp lấy nước.

Sau đó tôi kinh ngạc phát hiện, cốc nước của tôi đã biến mất!

Không chỉ cốc, mà cả đồ dùng sinh hoạt hàng ngày của tôi: dụng cụ vệ sinh cá nhân, bát đĩa, quần áo...

Đều biến mất không dấu vết!

Tôi cố nén sự ngạc nhiên và đ/au lòng, mở lời hỏi Hạ Trầm Nguy: "Chồng ơi, đồ đạc của em đâu rồi?"

Nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi sự r/un r/ẩy.

Hạ Trầm Nguy khoanh tay đứng xa xa cười lạnh: "Sao, định lên mặt làm chủ nhà à? Hay muốn đổi luôn tên chủ sổ đỏ?"

Tôi buộc phải thừa nhận Hạ Trầm Nguy đã thay đổi.

Anh không còn dịu dàng dỗ dành tôi, không ôm tôi vào lòng với ánh mắt trìu mến, không hôn tôi với sự cuồ/ng nhiệt...

Thậm chí còn lạnh lùng từ chối khi tôi định nhào vào vòng tay anh ở bệ/nh viện.

Trái tim tôi nhói đ/au, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, lần theo manh mối từ những lời anh đã nói.

Anh nói đầu óc tôi bị va đ/ập, là anh gh/ét tôi trở nên ng/u ngốc nên muốn vứt bỏ tôi sao?

Rốt cuộc, việc anh để ý đến tôi ban đầu có liên quan mật thiết đến sự thông minh của tôi.

Tôi mặt tái nhợt, bần thần bước tới, cẩn thận kéo lấy tay áo anh: "Chồng ơi, đầu óc em không hỏng, em rất thông minh."

"Anh đừng bỏ em."

Alpha cao lớn trước mặt khựng lại.

Sau đó giọng anh dịu xuống: "Đồ đạc anh đổi mới hết cho em rồi, vài ngày nữa sẽ chuyển đến."

Mắt tôi sáng lên, ngước nhìn anh: "Vậy em muốn dùng đồ cặp với anh!"

Hạ Trầm Nguy nhìn tôi, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Hồi lâu sau, anh nghiến răng: "Được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bị Cả Mạng Chỉ Trích, Tôi Được Bác Sĩ Đông Y Cưng Chiều Lên Tận Trời

Chương 14
Năm đó, tôi bị bạo lực mạng đến mức trầm cảm rồi phải rút khỏi giới giải trí. Người đại diện kéo tôi đi khám Đông y. Khi bắt mạch, đầu ngón tay của Thẩm Thanh Ngô mang theo hơi ấm: “Lo nghĩ quá độ, tỳ hư, can uất.” Về sau, fan cuồng tìm đến tận nhà tôi hắt sơn. Tôi nắm chặt tay áo anh, nhỏ giọng cầu xin: “Bác sĩ Thẩm, anh có thể cho tôi ở nhờ được không?” Anh khẽ thở dài, kéo tôi ra sân, chỉ vào cây đào kia: “Ở lại đến lúc hoa nở.” “Khỏi bệnh rồi hãy đi.” Sau khi quay lại giới giải trí, tôi nổi tiếng trở lại nhờ quảng bá văn hóa Đông y. Một đêm khuya, khi anh đang sắc canh an thần cho tôi, anh khẽ hỏi: “Em có bỏ anh không?” Cho đến ngày nhận giải thưởng. Tôi giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương trước ống kính: “Xin chính thức giới thiệu một chút.” “Tôi đã có người yêu rồi.”
Hiện đại
Ngôn Tình
3
Nam Hoa Nổi Danh Chương 15
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 50: Từ đường huyết nhục