Ta gượng gạo nở nụ cười:

“Đại nhân, chén trà này… nguội rồi.”

“Ha, không dám nữa chứ gì!”

Khóe miệng hắn cong lên, nụ cười kìm nén không nổi.

Tiêu Ngọc Minh liếc nàng với ánh mắt chán gh/ét, rồi hỏi ta:

“Là ngươi hắt?”

“Thiếp… thiếp vừa nãy định đem trà cho đại nhân, nào ngờ D/ao Cơ tỷ tỷ đột nhiên xuất hiện…”

Trong đầu ta xoay nhanh như chong chóng, mà lòng bàn tay lại đổ mồ hôi lạnh.

Hắn bỗng c/ắt lời ta:

“Là vì thử độ ấm cho ta nên mới hắt lên nàng ta, đúng không?”

“À… đúng vậy.”

“Hắt cả chén này lên mặt nàng nữa.”

“Hả?”

Ta sững sờ.

D/ao Cơ cũng ngớ người.

Đây là cái gì? Gi*t gà dọa khỉ? Hay hắn đang tích chữ chiêu để xử ta sau?

Lúc này ta mới nhận ra mình đại họa lâm đầu.

Tiêu Ngọc Minh là loại người gì?

Kẻ nắm quyền sinh sát, trong phủ nữ nhân đông như mây, hắn gh/ét nhất chính là cảnh gh/en tỵ đấu đ/á giữa các thị thiếp.

Một chút đáng thương đáng tội ta bày ra, trong mắt hắn chẳng qua trò trẻ con.

Ta rõ ràng là đang tự dâng đầu lên mũi giáo.

Trong cơn hoảng hốt, bàn tay cầm chén trà của ta bị một bàn tay lớn hơn chụp lấy.

Hắn dẫn dắt tay ta, đem cả chén trà hắt thẳng lên mặt D/ao Cơ.

D/ao Cơ không dám tránh, cũng không kịp tránh, đến lúc nước trà tràn xuống nàng mới ý thức mình đã chọc gi/ận Tiêu Ngọc Minh. Nàng co rúm lại, trán va xuống đất đến bật m/áu:

“Đại nhân tha mạng! Thiếp biết lỗi rồi, thiếp không dám nữa!”

Tiếp theo chắc chắn đến lượt ta.

Chân ta mềm nhũn, định quỳ xuống theo thì eo sau bị một lực mạnh đỡ lấy.

Tiêu Ngọc Minh vén một lọn tóc bên tai ta:

“Gió ngoài này lạnh, trong người thấy khó chịu sao?”

Ta đáp lo/ạn vài tiếng, đầu óc hoàn toàn không vận hành nổi.

Ngay sau đó, hắn bế ta lên.

Ngay trước mặt bao nhiêu gia đinh, từ ngoài tiền đường ôm thẳng ta về Phù Khư Các.

Ta vội vùi mặt vào ngựk hắn, không dám nhìn ánh mắt kia.

Vừa rồi thật quá nguy hiểm.

Nếu hắn cho người nghiệm chén trà, thân x/ác này ắt mất mạng.

Mà sau này ta đi đâu tìm được thân thể hợp dùng như thế?

Thật may.

Trong Phù Khư Các, hắn đặt ta lên chiếc bàn sạch sẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán.

Ta cúi đầu:

“Khiến đại nhân vất vả rồi.”

“Vậy ngươi định thưởng ta thế nào?”

Ta lập tức hiểu ý, đỏ mặt tháo nút áo hắn.

“Cái này để tối.”

Hắn nắm tay ta lại, hỏi:

“Biết nấu nướng không? Ta muốn nếm thử tay nghề của ngươi.”

Ta đương nhiên biết.

Nhưng một hoa khôi thanh lâu thì sao có thể biết nấu ăn?

Ta khéo léo đáp:

“Đại nhân muốn dùng món gì, thiếp xin vì người mà học.”

Tiêu Ngọc Minh ngẩng đầu nghĩ một lát, rồi nghiêm túc hỏi:

“Gà hầm có được không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0