Khoảnh khắc đó, nước mắt em gái tôi ngừng chảy.

"Em nghĩ lại xem, hai người gặp nhau thế nào?"

"Em ngã, anh ấy đỡ dậy. Anh không biết đâu, lúc đó mọi người đều làm ngơ, chỉ có anh ấy giúp."

Ch*t ti/ệt! Đúng là n/ão yêu đương!

"Em ng/u à? Em đi giày cao gót không được mười năm thì cũng ba bốn năm rồi, làm sao có thể ngã trên mặt đất bằng phẳng được? Lại vừa đúng lúc hắn đi qua? Chẳng phải chứng tỏ hắn khắc em sao?"

Em gái trợn mắt, giọng đầy hoài nghi:

"Hình... hình như đúng..."

"Em nghĩ xem, ở bên loại người này, em được gì? Chỉ học được một kỹ năng."

"Gì cơ?"

Tôi mỉm cười vỗ vai em: "Phân thân thuật."

"Biết đâu một ngày nào đó, em sẽ bị chia thành từng mảnh - đông một khúc, tây một khúc, cống rãnh một khúc, tủ lạnh một khúc, tủ quần áo một khúc. Còn thằng kia, công dụng duy nhất là giúp cảnh sát khoanh vùng."

Em gái rùng mình sợ hãi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chắc sau vụ này, vài năm tới con bé sẽ không dám yêu đương nữa.

Tôi hát nghêu ngao về phòng, vừa chuyển tiền cho Hoàng Lộ xong thì nhận được điện thoại của cô ấy.

"Ông chủ, không thể lừa em như thế được, anh có người yêu tại sao không tìm người yêu anh giải quyết, em vừa nãy sợ ch*t khiếp rồi!”

"Em đang nói gì vậy?"

"Dù sao anh cũng định dọa em gái mình, việc đưa bạn trai về nhà hay đưa một cô nàng cá tính về, hiệu quả đều như nhau thôi."

Tôi nghe mà m/ù mịt không hiểu, chỉ nghe Hoàng Lộ ở đầu dây bên kia rên rỉ.

"Nếu anh sớm nói có bạn trai đến, em nhất định không nhận vụ này. Anh rõ ràng đang hại em mà!"

"Em nói rõ xem bạn trai nào."

"Anh chàng đẹp trai vừa đứng trước cửa nhà anh không phải bạn trai anh à? Trời ơi, em vừa đi không lâu thì anh ta đã đuổi theo chất vấn tôi từ tên tuổi, tuổi tác đến địa chỉ nhà, tưởng gặp phải cảnh sát rồi!"

Thẩm Vi An?

Cậu ta giữ ch/ặt Hoàng Lộ không buông để làm gì.

"Em đã nói rõ rồi, em chỉ nhận tiền làm việc thôi. Anh không thấy vẻ mặt anh ta lúc đó, y như hoàng hậu đi bắt gian vậy."

Nói xong điện thoại bị dập máy, chỉ còn lại mình tôi đứng ngây ra.

[Sao cậu lại đi dọa cô gái đó thế?]

Vừa gửi tin nhắn đã thấy Thẩm Vi An phản hồi.

[Cậu đến hỏi tội tôi? Ban đầu tôi chỉ tò mò sao gu của cậu tệ thế, tiện thể muốn xem cô gái này có gì đặc biệt không, để giúp cậu xem xét một chút thôi.]

Lý do nghe chính đáng quá, nhất thời không tìm được lỗi.

[Chẳng lẽ mối qu/an h/ệ của chúng ta, tôi giúp cậu xem xét một chút cũng không được sao?]

Người hỏi tội bỗng biến thành Thẩm Vi An.

Tôi vô thức đáp: [Tất nhiên được, dù sao chúng ta cũng là bạn cùng phòng. Hơn nữa nếu cậu và em gái tôi thành đôi, sau này cũng là người một nhà mà.]

Tin này vừa gửi đi, bên kia liền hiển thị đang nhập.

Nhưng mãi chẳng thấy hồi âm.

Lẽ nào Thẩm Vi An định viết luôn cả tiểu luận ca ngợi tôi?

"..."

"Cậu được lắm!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Mất Nét Chương 10.
5 Chúc Thanh Sơn Chương 17
6 Lòng đố kỵ Chương 15
10 Tham Lam Chương 12
11 Thay Muội Gả Chương 18
12 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm