Đáng lẽ nên cho nó uống thêm chút nữa, ngủ quên luôn cho xong.
Tôi quay lại, thấy Văn Sóc sắc mặt khó hiểu, không đoán được tâm trạng.
Đưa hắn ra cửa, tôi vẫn áy náy: "Xin lỗi, em họ tôi thất tình. Nếu tối nay nó làm ồn ảnh hưởng anh nghỉ ngơi, cứ nhắn tin báo tôi nhé."
Từ hôm trở thành khách VIP ở tiệm sửa xe, tôi đã xin được số liên lạc của ông chủ.
"Em họ?"
"Ừ, con của dì tôi."
Văn Sóc nói: "Không sao, tôi hiểu mà."
Hắn quay về nhà.
Thằng em họ gào thét một hồi rồi cũng ngủ thiếp đi.
Hôm sau dẫn nó đi ăn, vừa bước ra đã gặp Văn Sóc.
Thằng nhóc liếc hắn một cái rồi hét lên: "Ơ, anh không phải là người đêm qua ở trong phòng anh họ em sao?"
Tôi trừng mắt cảnh cáo nó rồi nhìn sang Văn Sóc: "Trùng hợp thế, ăn cơm chưa? Chưa thì đi cùng nhau nhé?"
Đây chỉ là câu xã giao, tôi đoán trước Văn Sóc sẽ từ chối.
Nhưng sau vài giây im lặng, hắn đáp: "Được."
Thằng em họ tỉnh táo thì nói nhiều vô cùng, nó bắt đầu thẩm vấn Văn Sóc, nhưng cũng nhanh chóng quay về chuyện tình đổ vỡ của mình: "Hai anh nói xem, con gái sao lại nhẫn tâm như thế? Chẳng lẽ vì em nhỏ tuổi hơn, cô ấy chỉ thích thân hình của em, chán rồi nên bỏ đi?"
Những lời này tôi đã nghe cả đêm qua, giờ tim không gợn sóng.
Tôi phớt lờ, thằng em họ chuyển mục tiêu sang Văn Sóc: "Anh Sóc, anh chưa từng thích ai mà không được đáp lại sao?"
Văn Sóc trả lời: "Chưa."
Thằng nhóc lại tan nát một lần nữa.
Ăn xong, tôi đưa nó về trường: "Học hành chăm chỉ, tửu lượng kém thì đừng học đòi mượn rư/ợu giải sầu."
Nó nhìn tôi đầy oán gi/ận: "Anh đang cười thầm em đúng không?"
"Làm gì có." Giọng tôi bình thản, không chút ngượng ngùng.
"Thật á?"
"Thật."
Nó nửa tin nửa ngờ bước vào cổng trường.
Tôi tiếp tục công việc, chuyên tâm may vest.
Không biết từ lúc nào, mùi đồ ăn thỉnh thoảng bay sang từ nhà bên cạnh.
Đa phần là vào lúc chiều tà.
Những người kinh doanh như chúng tôi hiếm khi có ngày nghỉ.
Nhưng Văn Sóc là chủ tiệm, tiệm sửa xe của hắn có mấy nhân viên tôi từng thấy, hắn rảnh rỗi cũng hợp lý.
Chiều thứ 6, hành lang thoang thoảng mùi thơm.
Tôi về nhà nằm ườn trên sofa định gọi đồ ăn.
Chưa kịp quyết định, điện thoại chợt nhận được tin nhắn.
Là từ Văn Sóc: [Nấu thừa đồ ăn, có muốn ăn không?]
Một phút sau, tôi gõ cửa nhà hàng xóm.
Văn Sóc ra mở cửa, vẫn còn đeo tạp dề.
Tôi cười tươi: "Tôi sang ăn ké đây."
Tay nghề nấu nướng của Văn Sóc quả nhiên đỉnh cao.
Việc làm tôn trọng đầu bếp nhất chính là ăn hết sạch sẽ.
Mà ăn ké thì chỉ có lần đầu và... Vô số lần sau.
Thậm chí, có khi tôi còn đứng tựa vào cửa bếp nhìn hắn nấu nướng.
Tháng 8 nóng như th/iêu đ/ốt, mồ hôi lấm tấm trên trán hắn.
Tôi tiện tay lấy khăn giấy lau giúp.
Văn Sóc khựng lại, quay sang nhìn tôi.
Tôi đối mặt với ánh mắt hắn, cười nói: "Ăn nhờ ở đậu mãi, ngại quá. Để tôi phụ anh nhé?"
Cái gọi là phụ này không bao gồm nhặt rau hay dọn đĩa, mà chỉ đơn giản là lau mồ hôi cho hắn.
Đồ ăn trong chảo phát ra tiếng xèo xèo.
Văn Sóc quay đi, thốt ra hai chữ: "Đừng đùa."
Tôi đâu có đùa, chỉ đang chăm chỉ lau mồ hôi thôi mà?