Hôm sau, 9 giờ sáng.

Tôi vẫn còn đang mơ màng, trong giấc mơ toàn là tiền chất như núi, tôi và mấy cô người mẫu đang cầm ly rư/ợu cười đùa vui vẻ.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên đ/á/nh thức tôi, vừa bắt máy suýt chút nữa là ch/ửi ầm lên, nhưng nghe thấy giọng của lão Hòa thì tôi lập tức tỉnh táo.

Lão Hòa: "Một cặp đèn cúng, 4 bó hương, nến đỏ trắng mỗi loại một cặp, lụa là gấm vóc mỗi loại 2 tấm, một bộ đồ nội thất giấy và TV giấy, hai đội nghi trượng người giấy, một bộ kèn trống, một thùng tiền giấy, một thùng tiền âm phủ, một cặp người giấy nam nữ lớn, nước ngọt Sprite tùy thích. Mang theo gà nướng và mấy món thịnh soạn khác, chủ yếu là ảnh, nhớ mang hết ảnh đi."

Lão Hòa lải nhải một tràng dài, ý là bảo tôi đi chuẩn bị đồ. Tôi ừ một tiếng rồi cúp điện thoại, miễn cưỡng đứng dậy bắt đầu thu dọn.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi mang theo bùa hộ mệnh mà Lão Hòa đưa cho. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp m/a, tôi đương nhiên phải cẩn thận một chút.

Tôi thong thả lái xe đến "Cửa hàng đồ Phật Duyên" mà tôi hợp tác lâu dài, vừa vào đã ném một tờ danh sách lên quầy, tìm một cái ghế bố nằm xuống vắt chân chữ ngũ chờ đợi.

Ông chủ nhìn danh sách, dùng giọng Thiên Tân đặc sệt nói: "Mấy thứ lụa là gấm vóc này, tự đi mà tìm bên ngoài đi, đừng có mà trêu tôi. Cậu lại nhận vụ gì nữa hả, đồ đạc đủ thứ hết cả, nhìn là biết vụ này ki/ếm được bộn tiền rồi đấy!"

Ý của ông chủ là vụ này ki/ếm được không ít tiền.

Tôi: "Cút đi, đừng có mà lèm bèm với tôi, thiếu một xu cũng không được, mau nhanh lên đi."

Nói xong tôi không nói gì thêm.

Ông chủ tự thấy vô vị liền quay sang chuẩn bị.

Đồ đạc lớn nhỏ đủ loại chất đầy cốp xe và ghế sau của tôi. Hai người giấy một nam một nữ không có chỗ để đành phải đặt ở ghế phụ.

Tôi nhìn kỹ lại, cũng có lý do mà tôi hợp tác lâu dài với nhà này. Mấy người giấy này làm giống y như thật, nếu mà buổi tối khuya khoắt đặt hai thứ này bên cạnh tôi thì chắc tôi cũng phải sợ ch*t khiếp.

Thấy tình hình này, tôi gọi điện cho lão bảo tự lái xe đến. Đã không còn chỗ trống nào để chứa thêm ba người họ nữa.

Sau một hồi thương lượng, chúng tôi gọi Đại Liễu, người đã từng giúp chúng tôi làm việc cho nhà chị Triệu đến. Chuông ai người ấy gỡ, dù sao lúc trước anh ta cũng ki/ếm được không ít, xảy ra vấn đề thì sao có thể không để anh ta đi giải quyết cùng.

7 giờ tối, chúng tôi gặp nhau ở dưới nhà chị Triệu.

Tôi gọi điện cho chị Triệu, dặn chị đừng quên mang theo những thứ mà chúng tôi cần. Chị Triệu xách theo túi lớn túi nhỏ lảo đảo đi về phía chúng tôi.

Tôi: "Chị mang theo cái gì thế, hết chỗ để rồi."

Chị Triệu ngại ngùng cười nói: "Đồ ăn, đồ dùng, còn có quần áo mới m/ua cho Đại Dũng nữa. Phim mới ra gì đó, giày thể thao đang hot. Toàn là những thứ mà Đại Dũng thích, khó khăn lắm mới được gặp con một lần, không chuẩn bị cho nó nhiều một chút sao được!"

Thật ra thì những thứ này của bà ấy đều không dùng được, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn những thứ cần dùng rồi.

Nhưng nhìn những sợi tóc bạc lấp ló trên đầu chị Triệu, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt chị khi nói những lời này với tôi, tôi cũng không nỡ trách móc nhiều. Thương thay tấm lòng cha mẹ. Đôi khi nghĩ lại, mẹ tôi có phải cũng yêu thương tôi như vậy không, nếu như có một ngày tôi cũng...

Phỉ phỉ phỉ! Tôi phải sống thật tốt mới được.

Tôi thu lại vẻ mặt cảm động, giúp chị Triệu bỏ đồ lên xe. Tăng ga, lái xe về phía nơi ch/ôn cất Đại Dũng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
10 Hái Đào Chương 14
11 Chưa Yêu Đã Ghen Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm