Trong thời gian Tống Cảnh Dật chìm vào giấc ngủ.
Tôi đã suy nghĩ rất kỹ về chuyện sau này.
Có được mối tình này với anh ấy, nguyện ước bấy lâu của tôi coi như đã thành hiện thực.
Nhưng mạng sống vẫn quan trọng hơn!
Khi Tống Cảnh Dật tỉnh dậy, thấy mặt tôi liền nở nụ cười mãn nguyện.
Anh áp sát lại hôn lên trán tôi.
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra.
Dùng giọng điệu ôn nhu nhất, thủ thỉ cùng anh thương lượng.
"Anh à, em biết chắc anh chỉ nhất thời lầm lẫn giữa tình cảm gia đình và sự chiếm hữu trong tình yêu, nên mới làm chuyện này với em."
"Em cũng thường nhầm lẫn, nhưng dạo gần đây em đã nghĩ thông suốt, chúng ta chỉ có tình thân mà thôi."
"Chuyện này hai chúng ta hãy coi như chưa từng xảy ra, vẫn như xưa làm anh em tốt nhất."
"Được không?"
Tôi đã chuẩn bị sẵn bậc thang cho Tống Cảnh Dật, chỉ cần anh bước xuống theo, chúng tôi có thể quay về quỹ đạo cuộc đời đúng đắn vốn có.
Nhưng Tống Cảnh Dật lại nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng rực lửa.
Lời nói như nghiến răng từng chữ một bật ra:
"Em với anh, chỉ là tình thân?"
"Chưa từng một lần động lòng?"
Tôi vội vàng lắc đầu.
"Không có, thật sự không hề!"
Đâu dám động lòng.
Bệ/nh viện t/âm th/ần vẫn còn đang chờ tôi ở phía trước kia kìa!
Tống Cảnh Dật như đang cố nén cảm xúc dâng trào.
Cả người đều r/un r/ẩy.
Cuối cùng chỉ lặng lẽ rời đi.
Tống Cảnh Dật không buông tha tôi.
Chỉ là kéo dài sợi xích thêm vài mét.
Cho tôi không gian hoạt động đủ rộng.
Thành thật mà nói.
Cuộc sống có ăn có uống lại được Tống Cảnh Dật kè kè bên cạnh thế này.
Tôi thật sự rất hài lòng.
Nhưng có lẽ đúng như bình luận nói, tình tiết sẽ thúc đẩy tiến độ chỉnh sửa.
Khi Chúc Thanh Dương đến đưa tài liệu cho anh tôi, đúng lúc anh ấy không có nhà.
Còn tôi thì đang ki/ếm đồ ăn vặt.
Sợi xích dưới chân đã giãn đến giới hạn, cách gói snack tôi muốn lấy còn ba bước chân.
Thế là tôi đành nằm bò xuống đất, dùng tay với lấy.
Cảnh tượng này đúng lúc bị Chúc Thanh Dương bắt gặp.
Anh ta trợn mắt, thốt lên tiếng thét kinh ngạc.
Những vết bầm tím loang lổ trên người tôi, cộng với tư thế này, trông thật thảm thương.
Tôi ngại ngùng cười với anh ta.
"Ngại quá, để anh thấy trò cười rồi."
Chúc Thanh Dương run giọng hỏi:
"Ai trói em vậy? Có phải Tống tổng không?"
"Sao anh ấy có thể làm thế!"
Tôi tự dưng cảm thấy có lỗi như kẻ tiểu tam bị chính thất bắt tại trận.
Phải rồi.
Chúc Thanh Dương mới là người yêu chính thức của Tống Cảnh Dật, anh ta nhìn thấy cảnh này chắc gh/ét tôi lắm.
Tôi cúi đầu, không nói gì.
Cảm giác như mình thấp kém hơn Chúc Thanh Dương một bậc.
Chúc Thanh Dương tìm dụng cụ c/ắt đ/ứt xích cho tôi.
Bảo tôi tìm chỗ trốn đi, anh ta sẽ nói chuyện với Tống Cảnh Dật.
Tôi co ro trong góc cầu thang, nhìn lén qua song sắt.
Chúc Thanh Dương ngồi trên sofa, dáng vẻ như đang hạch tội.
Lúc Tống Cảnh Dật về vốn mặt tươi cười, nhưng khi thấy Chúc Thanh Dương, sắc mặt lập tức biến đổi.
Khoảng cách hơi xa.
Tôi nghe không rõ họ nói gì.
Bình luận lướt qua trước mắt tôi.
【Không biết tình cảm công thụ sẽ tiến triển vùn vụt hay đổ vỡ dưới kí/ch th/ích này?】
【Chắc là tiến vùn vụt nhỉ? Chúc Thanh Dương gh/en t/uông chất vấn, định bỏ đi, Tống Cảnh Dật nhận ra tình yêu thật sự, đ/è anh ta xuống sofa ân ái, hai người hoàn thành đại hòa hợp sinh mệnh, kết thúc viên mãn.】
Quả nhiên như bình luận dự đoán.
Tống Cảnh Dật và Chúc Thanh Dương trước tiên kịch liệt cãi nhau mấy câu.
Chúc Thanh Dương quay người định đi, Tống Cảnh Dật túm lấy anh ta, đ/è xuống sofa.
Thành ghế sofa che khuất, tôi không thấy rõ động tác của hai người.
Trong lòng đ/au như m/áu chảy.
Đang định lặng lẽ rời đi, đột nhiên bình luận bùng n/ổ.
【Trời đất! Tống Cảnh Dật sắp bóp cổ Chúc Thanh Dương đến ch*t rồi!】