Khóe môi Kỳ Diêm khẽ cong lên.
Mẹ nó.
Bị một thằng nhóc cười cho rồi.
Tôi đang định dạy dỗ Kỳ Diêm thì bắt gặp cậu nhìn tôi với đôi mắt cong cong đầy ý cười.
Cậu nói:
"Anh rất tốt. Ai cũng nên thích anh mới đúng. Người kia bỏ lỡ anh là tổn thất của anh ta. Người được anh thích chắc chắn là người hạnh phúc và may mắn nhất."
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Đúng lúc tôi còn chưa biết phải đáp lại thế nào thì bỗng có người kéo lấy cánh tay tôi.
---
04
Tôi ngơ ngác quay đầu.
Là em trai của Cừu Ngư.
Cậu ta đến đây làm gì?
Ánh mắt Cừu Khuynh lướt qua gương mặt Tào Dật và Kỳ Diêm, sau đó kéo tôi đi thẳng ra ngoài.
"Anh tôi bảo tôi đến đón anh."
Tào Dật lập tức hét lên:
"Ê! Ê! Cậu làm gì đấy? Giữa thanh thiên bạch nhật mà b/ắt c/óc người hả?"
Tôi vẫy tay với cậu ta.
"Em vợ hụt thôi, không sao đâu. Hai người cứ làm việc đi, tôi đi trước."
Vừa bị kéo ra khỏi quán bar, tôi đã bị nhét luôn lên xe.
"Không phải chứ, cậu bị b/ệnh à? Anh cậu mất trí nhớ thì thôi, cậu cũng lú luôn rồi sao? Cả nhà cậu chẳng phải đều mong bọn tôi chia tay à? Giờ chia rồi, còn muốn làm gì nữa?"
Bàn tay đang nắm vô-lăng của Cừu Khuynh siết ch/ặt hơn.
"Hay là... anh chọn em đi."
Đầu óc tôi lập tức đứng hình.
"Cậu đang nói cái quái gì vậy? Chọn cậu là sao?"
"Em với anh trai em... cũng khá giống nhau mà."
Tôi: ...
"Cậu không sao chứ?"
Cừu Khuynh cắn ch/ặt răng.
"Hồi đó bọn em cùng đến quán bar, nhìn thấy anh nhảy."
"Rõ ràng... rõ ràng là em nhìn thấy anh trước."
"Đến giờ em vẫn hối h/ận vì đã chỉ anh cho anh trai em xem."
"Em không ngờ anh lại yêu anh ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Anh theo đuổi anh trai em, em tôn trọng lựa chọn của anh."
"Nhưng anh ấy đối xử với anh không tốt."
Cậu quay đầu nhìn tôi.
"Em cứ tưởng anh bị anh ấy lạnh nhạt một thời gian sẽ bỏ cuộc. Chờ đến lúc anh từ bỏ, em sẽ theo đuổi anh."
"Ai ngờ anh lại kiên trì suốt ba năm, cuối cùng hai người còn thật sự ở bên nhau."
"Vốn dĩ em đã tuyệt vọng rồi..."
"Không ngờ anh trai em lại mất trí nhớ."
Cậu nhìn tôi vô cùng nghiêm túc.
"Chân Dũ... anh có thể cho em một cơ hội theo đuổi anh được không?"
Tôi: ?
Cái quái gì vậy?
Cuối cùng, ngàn vạn lời muốn nói chỉ gói gọn thành một câu.
"Cậu không sao chứ?"
Cừu Khuynh cúi đầu, cố gắng bình ổn cảm xúc.
"Xin lỗi. Em thật sự không biết phải làm thế nào nữa."
"Anh thích anh trai em ba năm."
"Em... cũng thích anh ba năm."
"Em chỉ muốn tự giành lấy cho mình một cơ hội."
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe nhìn cậu.
"Cậu đến quán bar tìm tôi là ý của anh cậu hay của chính cậu?"
"Là anh em. Anh ấy xem được video anh nhảy do người khác gửi."
Tôi cười nhạt.
"Anh cậu bảo tôi đến b/ệnh viện?"
"Không. Anh ấy bảo em đưa anh về nhà."
Tôi bắt chéo chân.
"Thế nên cậu tiện thể đào góc tường của anh mình luôn?"
"Anh em đối xử với anh không tốt."
"Huống chi hai người cũng chia tay rồi, chẳng còn hy vọng gì nữa."
---
05
"Cậu thích tôi ở điểm nào?"
Vừa lái xe, Cừu Khuynh vừa đáp:
"Đẹp trai, tính cách tốt, ở cạnh anh rất thoải mái. Mỗi lần anh đến nhà em, em đều rất vui... dù em biết anh đến vì anh trai em."
"Hôm nay em nói những điều này không phải để làm anh khó xử."
"Em chỉ muốn tự cho mình một cơ hội thôi. Anh cũng đừng áp lực quá."
Tôi khẽ thở dài rồi ngồi thẳng người.
"Đừng nghĩ nữa. Hai chúng ta không có kết quả đâu."