Hai tháng trước, ở Trùng Khánh xuất hiện một tà tu hắc ám. Hắn đến Q/uỷ thành m/ua tin tức, dò được bát tự của Lý Trụ. Vo/ng Lương - loài yêu q/uỷ ưa lang thang Q/uỷ thành - thấy hắn hỏi thăm liền lén bám theo, định ki/ếm chút lợi.

Tên tà tu gi*t người lấy h/ồn, Vo/ng Lương đã có mặt ngay hiện trường. Nó còn nhập vào x/á/c Lý Trụ, bắt cậu ta gào "Chạy đi!" để hù dọa Lý Viễn.

Phát hiện tôi và Giang Hạo Ngôn đang truy tung tên tà tu, Vo/ng Lương sợ chúng tôi phá hỏng kế hoạch của nó liền hiện nguyên hình dọa đuổi đi.

"Tên tà tu đó ở đâu, dẫn chúng ta đi gặp hắn, không thì lập tức dùng Tức Nhưỡng ch/ôn sống ngươi!"

Vo/ng Lương khai ngay địa điểm của tên kia. Tôi lạnh lùng cất lọ vào túi, đột nhiên gió âm cuồn cuộn thổi tới, một âm binh hiện ra trước mặt.

"Đưa đây."

Âm binh chẳng nói thêm lời nào. Tôi thở dài mở nắp lọ, giọt nước bên trong tan biến vào hư không.

Giang Hạo Ngôn ngạc nhiên: "Kiều Mặc Vũ, nó x/ấu xa thế sao cô lại thả đi?"

"Haizz, cậu chưa đọc Tây Du Ký à? Yêu quái có hậu thuẫn đều được đón rước về. Lão q/uỷ kia cố tình dẫn ta đến Phong Đô thành tìm người, chứng tỏ hắn biết rõ qu/an h/ệ giữa Vo/ng Lương và nơi này. Còn chi tiết ra sao... không phải việc chúng ta nên đào sâu."

Tôi uể oải thu đồ đạc, dẫn Giang Hạo Ngôn rời làng Lý. Địa chỉ Vo/ng Lương đưa nằm ở Đại Khê Câu, gần tiệm tang lễ Chu Gia.

Leo mấy chục bậc đ/á, tôi gõ cửa căn nhà gỗ cũ kỹ.

"Ai đấy..."

"Ch*t mẹ! Kiều Mặc Vũ!"

Người mở cửa là thanh niên đầu cua, thấy tôi mặt c/ắt không còn hạt m/áu.

Tôi quát: "Chính là mày! Được lắm, Đồng Phúc Sinh sai mày tới hả?"

Hắn tên A Khoan, lần trước ở Tân Cương, từng đi theo Đồng Uy. Đồng Uy bị rắn nuốt chửng, còn hắn may mắn sống sót sau trận bão cát.

Lúc đó tôi rút gỗ sét đ/á/nh ra, lũ rắn bỗng rút lui đi c/ứu Q/uỷ Mẫu. A Khoan tưởng tôi thi triển pháp thuật, từ đó khiếp vía, mỗi lần gặp đều run như cầy sấy.

Thấy hai chúng tôi, hắn không dám kháng cự, quay đầu hét vang:

"Đồng ca, chạy mau đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
4 Tắt đèn Chương 8
5 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm