Tôi trông thấy một cái đuôi khổng lồ lơ lửng trên bức tường đối diện, đung đưa nhịp nhàng từ trái sang phải rồi lại quét ngược về. Nếu không có vệt đèn pin chiếu rọi, chỉ cần bò thêm vài bước nữa là tôi sẽ đ/âm sầm vào nó ngay.

Tôi đờ người đứng khựng, khoảng không phía trên cũng gần hết. Đầu kia của lối đi chật hẹp thông sang một không gian khác, thứ gì đó tựa sinh vật to lớn đang cuộn mình bên miệng hầm, nghịch đuôi qua lại. Trông giống trăn khổng lồ nhưng chóp đuôi lại mọc tua rua những gai thịt xếp vòng, mỗi lần vung lên lại phát ra tiếng róc rá/ch như suối chảy.

Đang phân vân không biết có nên lùi xuống chút không, bỗng vài vệt đèn loạng choạng từ dưới hắt lên, quét ngang qua người tôi và Giang Hạo Ngôn.

"Tìm thấy rồi! Chúng nó ở đây!"

Một tên mặc đen giơ sú/ng lên, đồng bọn vội ngăn lại: "Đừng b/ắn! Ông chủ sắp bắt đầu rồi, mày muốn ch*t à?"

Nhờ ánh đèn, tôi thấy cái đuôi rắn kia đột nhiên ngừng lắc. Xoẹt!

Nó co vội về phía sau.

"Trượt xuống mau!"

Tôi hét lên, buông tay dùng mũi chân đạp tường giảm m/a sát, cả người rơi tự do.

Sát mặt đất, tôi chống tay mạnh vào vách. Lòng bàn tay rát bỏng vì cọ xát, may mà dừng được đà rơi. Lũ người đen đã xông tới.

"Chạy đi! Chạy!" Tôi gào.

"Chạy nữa đi!" Một tên giơ tay định túm thì từ trên trời giáng xuống bóng đen khổng lồ, hàm răng sắc nhọn đớp gọn bàn tay hắn.

Giờ thì tôi đã nhìn rõ: một con rắn đuôi chuông khổng lồ thân phủ vảy vàng lục, lưng điểm hoa văn hình thoi đen. Tiếng thét k/inh h/oàng vang lên, đồng bọn hắn rút sú/ng b/ắn lo/ạn xạ. Rắn quật đuôi hất bay tên khác, cảnh hỗn lo/ạn bùng n/ổ.

Tôi và Giang Hạo Ngôn tranh thủ lủi xuống đất bò trốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm