Nhân Ngư Bỏ Trốn

Chương 15

19/12/2025 18:26

Dư Sinh Sinh bị bỏ mặc trong bể cá cả ngày trời.

Đám cá hề bị cậu bé nghịch đến ủ rũ.

Tự mình bò ra ngoài.

Ướt sũng, trần truồng lần theo mùi hương tìm đến.

Chui vào chăn.

Bị đôi bàn tay to vớt lên.

Yến Kiến Thâm đặt bé trên đùi mình:

"Đói rồi hả?"

Dư Sinh Sinh giơ tay đòi cọ má.

Trong thế giới nhân ngư, cách thể hiện thân mật là cọ má vào nhau.

Nhưng điều này chỉ xảy ra giữa người thân ruột thịt hoặc những mối qu/an h/ệ cực kỳ thân thiết.

Thử cọ má với nhân ngư lạ mặt xem.

Chỉ nhận được vài vết cào rá/ch mặt.

Yến Kiến Thâm vui vẻ hôn lên cục cưng của mình.

"Chúng ta khẽ thôi, đừng đ/á/nh thức bố nhé."

Dư Sinh Sinh bụm miệng rất ngoan ngoãn.

Không ồn, nhưng cậu bé đạp chân.

Đôi chân đạp mạnh như có thể đ/ập vỡ hai quả óc chó.

Tôi gần như bị đạp cho tỉnh ngủ.

Hiếu thảo thật đấy.

Cuộc thi Người cá đẹp nhất bước vào chặng cuối.

Mỗi thí sinh đều chuẩn bị kỹ càng.

Chỉ có Dương Phi - kẻ thường ngày rất phô trương, lại có vẻ không vào guồng.

Nhân viên hậu trường thì thào bí mật:

"Bị Gia Phong Entertainment chấm dứt hợp đồng rồi, hết thời làm màu rồi."

Cuộc thi vẫn được phát trực tiếp.

Một bữa tiệc thịnh soạn của những trai xinh gái đẹp.

Chatbox tràn ngập tiếng nước miếng chảy ròng ròng.

Khoe sắc đua tài, mắt hoa lên vì đẹp.

Chiếc đuôi cá của Yến Kiến Thâm được làm vô cùng chân thực.

Vì thủy cung của vị giám đốc hói đầu.

Tôi đã dồn hết tâm lực.

Sóng âm của người cá có sức hút ch*t người với loài cá.

Đàn cá cảnh và tôi cùng hoàn thành màn trình diễn.

“Aaaaaa đây là người cá thật, đồ giả không thể giống thế này được, đồ thật cũng không thể thế này được.”

“Thiết kế đuôi cá đ/ộc đáo quá, hoàn toàn phù hợp nguyên lý sinh học.”

“Đây mới là thần.”

“Xin anh debut đi, gương mặt này body này nên đem ra phục vụ đại chúng.”

“Tuyệt, thật sự tuyệt!”

“Anh đẹp tuyệt trần, em khóc ròng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm