Hối hận không nguôi

Chương 15

28/04/2026 19:19

Khi tỉnh lại lần nữa, trước mắt là một trần nhà xa lạ.

Đèn chùm pha lê treo lơ lửng, khúc xạ ánh sáng dịu dàng.

Tôi nằm trên chiếc giường lớn êm ái, trên người đắp chăn tơ tằm, trong không khí còn vương nhẹ mùi khói sú/ng.

Đây không phải b/ệnh viện.

Cơ thể như bị rút cạn mọi sức lực, ý thức quay về, bàn tay tôi đột ngột sờ lên bụng.

Bằng phẳng.

"Em tỉnh rồi." Giọng khàn đục vang lên từ bên giường.

Lục Chiêu Niên ngồi một bên, quần áo trên người nhăn nhúm.

Cằm lún phún râu, trong mắt đầy tơ m/áu, trông như đã mấy ngày không ngủ.

"Đứa bé đâu?"

Anh ta không nói gì, sự im lặng q/uỷ dị khiến m/áu trong người tôi lạnh toát.

Đầu óc trống rỗng, tôi tung chăn định bước xuống giường, lại bị người ta ấn trở lại.

"Em đừng cuống! Đứa bé không sao. Người em còn rất yếu, không thể cử động lung tung."

"Đứa bé ở đâu?" Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

Lục Chiêu Niên tránh ánh mắt tôi.

"Tôi đưa nó đến chỗ An Thanh rồi."

"Cái gì?"

"Tôi đã nói với An Thanh, cho dù kết hôn với cậu ta, cả đời này tôi cũng chỉ có một mình Lạc Lạc là con."

Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng nói rất khẽ.

"An Thanh đã đồng ý. Cậu ta hứa sẽ không sinh con, yêu cầu duy nhất là... Lạc Lạc sẽ do cậu ta nuôi dưỡng."

"An Thanh là Omega đỉnh cấp, đứa bé ở chỗ cậu ta sẽ được hưởng nền giáo dục tốt nhất, sau này cũng sẽ thừa kế tước vị và toàn bộ tài sản của tôi."

"Tôi đã m/ua cho em một căn nhà ở khu Tây, sau này mỗi tháng em đều có thể đến thăm con một lần..."

Rành rành từng chữ tôi đều biết, nhưng ghép lại thì chẳng hiểu gì cả.

Tôi nghe giọng anh ta, đột nhiên bật cười.

"Ý của anh là, anh cư/ớp con tôi, bắt tôi làm tình nhân của anh. Cuối cùng còn muốn tôi đội ơn đội nghĩa anh sao?"

"Tiểu Vô, anh không có..."

Tôi rút ống truyền dịch trên mu bàn tay, chân chạm đất trong nháy mắt, cả người đều mềm nhũn.

Lục Chiêu Niên đưa tay đỡ, lại bị tôi hất ra.

Tôi gào lên: "Trả con lại cho tôi!"

Thấy h/ận ý cuộn trào nơi đáy mắt tôi, Lục Chiêu Niên hoàn toàn sững sờ.

Anh ta há miệng, vừa định nói gì đó, cửa đã bị đạp tung.

Một người đàn ông trung niên đứng ngoài cửa.

Ông ta có vài phần giống Lục Chiêu Niên, giữa mày mắt toát lên vẻ uy nghiêm của kẻ bề trên.

Ông ta sải bước vào, lướt mắt qua cảnh tượng trước mặt.

Bất ngờ giơ tay, t/át một cái vào mặt Lục Chiêu Niên.

"Đồ hỗn hào!"

"Nhà họ Lục nuôi mày lớn chừng này, là để mày đi cư/ớp vợ cư/ớp con người ta sao? Mày tưởng mình lập được chút chiến công, là có thể muốn làm gì thì làm à?"

Lục Chiêu Niên ngẩng đầu, giọng khản đặc.

"Thưa cha, con..."

"Im miệng!"

Lục Nguyên soái quay sang tôi, thản nhiên mở miệng: "Là ta dạy con không nghiêm, sau này sẽ quản giáo nó cho tốt."

Ông ta phân phó cận vệ phía sau: "Lôi nó về cấm túc, khi nào tỉnh ngộ hẳn rồi hãy thả ra."

Lục Chiêu Niên thần sắc đờ đẫn, anh ta nhìn tôi, không phản kháng, mặc cho hai cận vệ lôi đi.

Lục Nguyên soái liếc tôi một cái, không nói gì thêm, cũng đi theo.

Căn phòng yên tĩnh một lát, Cung Dữ ôm một đứa bé hùng hổ xông vào.

Cậu ta bước đến trước giường, quỳ một gối, đưa cái bọc nhỏ bọc vải đến trước mặt tôi.

"Là một Omega xinh đẹp đấy. Rất khỏe mạnh."

Tôi cúi đầu, nhìn gương mặt nhỏ nhăn nheo, nước mắt cuối cùng không kìm được mà rơi xuống.

Cung Dữ ôm cả tôi và đứa bé vào lòng, giọng an ủi:

"Anh đến đón em về nhà đây."

......

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7