Tâm Can Câu Đoạn

Chương 2

22/06/2024 11:26

2.

300 năm trước.

Vân Hoàng xuống núi luyện tập và mang về Phù Linh, người đang bị thương nặng.

Một Phù Linh yếu đuối và nhút nhát chẳng mấy chốc đã chiếm được vị trí của ta trong giáo phái.

Sư phụ bảo vệ nàng ta, các sư huynh cưng chiều nàng ta, rồi đến cả người từng yêu thương ta nhất trong mắt cũng toàn hình bóng của nàng ta.

Chứng kiến những tình cảm nóng bỏng ấy dành cho nàng ta khiến ta đ/au nhói.

Ta thực sự không thể hiểu nổi.

Tại sao người mà từng yêu ta thắm thiết lại có thể đột ngột chuyển sang yêu một nữ nhân khác?

Mặc dù có cảm thấy vô cùng bất công nhưng ta cũng không hề có suy nghĩ muốn làm hại nàng ta.

Nhưng Phù Linh lại có vẻ rất sợ ta.

Mỗi lần nhìn thấy ta, nàng ta sẽ rụt rè núp sau lưng Vân Hoàng, như thể ta đã b/ắt n/ạt nàng ta vậy.

Cho đến một lần khi hai chúng ta đang luyện tập giao đấu, nàng ta không hề nương tay, mỗi chiêu thức dường như muốn lấy mạng ta, ta kịp thời phát hiện ra, đ/á/nh g/ãy thanh ki/ếm trên tay nàng ta.

Nàng ta yếu ớt ngã trước thanh ki/ếm của ta, phun ra một ngụm m/áu.

Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu tràn đầy uất ức, hỏi ta vì sao lại muốn lấy mạng nàng.

Ta còn chưa kịp mở miệng đã bị một cú đ/á/nh từ phía sau của Vân Hoàng, người vừa xuất hiện muộn màng, hất văng ra xa.

Khi tỉnh dậy, ta phát hiện ra mình đã bị giam cầm ở nơi này.

"Mộc Tiêu, ngươi có biết lỗi chưa?".

"Tại sao huynh lại không tin ta!".

Vân Hoàng chĩa mũi ki/ếm về phía ta, bất kể cho ta giải thích ra sao, hắn cũng chỉ cho rằng ta đang chối cãi mà thôi.

Làm sao ta có thể thừa nhận một tội lỗi mà mình không hề phạm phải?

Cuối cùng, hắn kết tội ta có ý đồ mưu sát đồng môn, khiến cho Phù Linh giờ đây chỉ cần nghe đến tên ta cũng rùng mình sợ hãi, không dám đối diện.

Vậy nên…

Vân Hoàng giam cầm ta vĩnh viễn nơi Hoang Dịch này. Hắn nói ta phải đền tội cho lỗi lầm mà mình đã gây ra.

Cho đến khi nào Phù Linh không còn sợ hãi ta, và bản thân ta thực sự đã chịu nhận ra lỗi lầm của mình và hối cãi, hắn sẽ đưa ta trở về.

Lúc ấy, trong mắt Vân Hoàng vẫn còn sót lại chút tình cảm dành cho ta.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má ta, dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói ra những lời tà/n nh/ẫn nhất.

"Mộc Tiêu, ngươi đã làm tổn thương người mà ta yêu thương nhất, ta nhất định phải đòi lại công bằng cho nàng."

Nhưng có lẽ hắn đã quên mất.

Trước đây, hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng ta chính là người mà hắn yêu thương nhất, rằng hắn sẽ không bao giờ phụ bạc ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
10 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm