Nhưng tới năm Ôn Lê mười ba tuổi, tất cả bỗng thay đổi.

Cha mẹ càng lúc càng ít về nhà.

Ôn Lê vốn chậm chạp nên không suy nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng công việc cha mẹ quá bận, phải đi công tác thường xuyên.

Cho tới một ngày, Ôn Lê vô tình nhìn thấy cha mẹ trong trung tâm thương mại.

Bên cạnh cha là một người phụ nữ cùng một đứa trẻ chưa tới ba tuổi, còn bên cạnh mẹ cũng có một người đàn ông đang đẩy xe nôi.

Bốn người lớn cãi nhau ầm ĩ, hai đứa trẻ khóc mãi không ngừng, nhìn chẳng khác nào hai gia đình hoàn toàn riêng biệt.

Ôn Lê không kh/ống ch/ế được mà bước tới, định khuyên họ đừng cãi nữa.

Nhưng khoảnh khắc cha mẹ nhìn thấy cậu, ánh mắt hai người giống nhau đến kỳ lạ.

Đầu tiên là áy náy, sau đó là lạnh nhạt, cuối cùng biến thành chán gh/ét.

Giống như Ôn Lê là thứ rác rưởi sinh ra từ một sai lầm.

Còn gì không hiểu nữa?

Cha mẹ đều đã có gia đình mới.

Trong một huyện nhỏ, chuyện gì cũng lan truyền cực nhanh.

Ôn Lê dần trở thành người không được bạn bè trong lớp chào đón, bị phớt lờ, bị cô lập, thậm chí còn thường xuyên bị chơi khăm.

Cha mẹ rất nhanh đã lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Tiếp theo là vấn đề Ôn Lê sẽ theo ai.

Không ai muốn cậu.

Trên danh nghĩa, Ôn Lê được giao cho cha, nhưng cha cũng chẳng quan tâm, chỉ để cậu một mình sống trong căn nhà từng chứa đầy ký ức của gia đình ba người.

Sau đó nữa, năm Ôn Lê mười sáu tuổi, cha mẹ b/án căn nhà ấy rồi chia tiền.

Ôn Lê nghỉ học.

Trong tay cầm một nghìn tệ, năm trăm do cha cho, năm trăm do mẹ cho, bắt đầu đi làm ki/ếm sống.

Trời sinh ít năng lượng, sức khỏe yếu, lại thêm tính cách quá mức khép kín vì từng bị b/ắt n/ạt, Ôn Lê liên tục vấp phải khó khăn.

Người ta chê cậu không làm nổi việc nặng, lại gh/ét cậu ít nói, cứ như cái hồ lô c/âm.

Suốt rất nhiều năm, Ôn Lê sống chẳng khác nào con chuột trong cống ngầm.

Thật ra cậu cũng từng sống ở những nơi gần giống cống ngầm thật.

Sau đó nữa…

Ôn Lê gặp Tần Tắc.

Cậu không cho rằng người đàn ông này sẽ trở thành vị c/ứu tinh của mình, nhưng cậu chẳng có sức phản kháng, cũng chẳng còn năng lượng để phản kháng.

Vận mệnh trắc trở dường như cuối cùng cũng quyết định dành cho Ôn Lê một món quà thật lớn.

Tần Tắc vô cùng tôn trọng cậu, cũng vô cùng nghiêm túc.

Ôn Lê cứ thế chìm xuống.

Suốt phần đời còn lại, Ôn Lê đều được chăm sóc rất tốt.

Chỉ có một điểm khiến Ôn Lê lười biếng không hài lòng.

Sau sự cố ngất xỉu trên bãi biển, Tần Tắc ngày nào cũng lải nhải bên tai, ép cậu nghiêm túc thực hiện kế hoạch vận động.

Tần Tắc còn có một bí mật chưa từng nói cho Ôn Lê.

Anh dự định giữ chuyện này làm bất ngờ, hoặc có lẽ là kinh hãi, trong đêm tân hôn mới nói.

Đó chính là…

Thật ra rất nhiều năm trước, anh từng được Ôn Lê nuôi suốt năm tháng!

Nhà họ Tần có rất nhiều con riêng ngoài giá thú.

Tần Tắc hoàn toàn không quan trọng.

Anh chỉ được xem là viên đ/á mài d.a.o dành cho những đứa con chính thức của nhà họ Tần.

Năm mười lăm tuổi, anh trở về nước.

Vừa xuống máy bay đã bị đám con cháu nhà họ Tần lần lượt b/ắt c/óc.

Một trò mèo vờn chuột.

Tần Tắc chính là con chuột chiến lợi phẩm liên tục bị cư/ớp qua cư/ớp lại.

Tới lần thứ mười tám bị sang tay, Tần Tắc trốn thoát.

Anh mang thương tích nặng, gương mặt bị hủy, chân cũng bị thương, chạy vào một khu làng trong thành phố đầy những căn nhà sắp sập.

Nơi đó cũng đang giấu một con chuột nhỏ họ Ôn.

Tần Tắc bị hủy dung, trọng thương, chảy m.á.u đến gần như sắp c.h.ế.t, còn con chuột nhỏ họ Ôn liền chia một nửa thức ăn của mình cho anh.

Con chuột nhỏ ấy lúc nào cũng thích nằm.

Không có việc gì cũng nằm.

Tần Tắc nhìn mà thấy lạ, lần đầu tiên anh biết trên đời còn có một người lười đến mức này.

Nhưng con chuột nhỏ lại rất mềm lòng.

Một giây trước còn lạnh lùng tránh xa, chẳng thèm quan tâm anh, nhưng chỉ cần anh miễn cưỡng nặn ra vài giọt nước mắt chẳng đáng tiền, con chuột nhỏ đã ngoan ngoãn đi tới lau người, thay băng gạc giúp.

Con chuột nhỏ thật sự quá nghèo.

Tần Tắc chỉ có thể may mắn nghĩ rằng lúc bỏ chạy mình vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí, trong túi còn giấu ít tiền mặt, ít nhất còn có thể nhờ con chuột nhỏ m/ua t.h.u.ố.c và băng gạc.

Nếu không, có lẽ chẳng bao lâu anh đã mất mạng.

Sau đó nữa, người nhà họ Tần bắt Tần Tắc đi ngay trước mặt con chuột nhỏ.

Lần này kẻ đứng sau vụ b/ắt c/óc chính là cha ruột về mặt sinh học của Tần Tắc.

Ông ta nhìn thấy tiềm năng trên người anh nên đưa anh ra nước ngoài học tập.

Sau này trở về nước, Tần Tắc vẫn không dám sơ suất.

Anh sợ con chuột nhỏ sẽ vì mình mà bị kéo xuống vực sâu, cho nên thậm chí chẳng dám nhìn thêm một cái.

Anh liều mạng cố gắng.

Chỉ tới khi bản thân có đủ khả năng bảo vệ con chuột nhỏ, mới dám quay lại tìm.

Trước đó, con chuột nhỏ được một dì “tốt bụng” dạy cách nhặt phế liệu.

Cậu rất may mắn, thường xuyên nhặt được trong đống phế liệu một ít tiền mặt, không quá nhiều cũng chẳng quá ít.

Có trời mới biết, khi Tần Tắc biết chuyện mình giao cho trợ lý chăm sóc con chuột nhỏ, vậy mà tên trợ lý lại nghĩ ra cách tồi tệ này, anh đã suy sụp tới mức nào.

Ôn Lê thật sự bị tên trợ lý hại thành một con chuột nhỏ chuyên lục thùng rác rồi!

Con chuột nhỏ vốn ít năng lượng, trí nhớ lại kém.

Cũng có thể bởi vì Tần Tắc đã trưởng thành, ngoại hình thay đổi quá nhiều.

Cậu không nhận ra anh.

Thế nên trong lúc nóng lòng, Tần Tắc mới trực tiếp nói:

“Làm bạn trai anh đi, anh nuôi em.”

Đôi mắt con chuột nhỏ lập tức sáng lên.

Cậu ngoan ngoãn đáp:

“Được ạ!”

hết

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
3 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BÌNH LUẬN BẢO TÔI BỎ PHẢN DIỆN, NHƯNG ANH ẤY NUÔI TÔI QUÁ SƯỚNG

9
Bạn trai tôi có tính cách cố chấp, dục vọng chiếm hữu lại cực kỳ mạnh, còn tôi vừa hay là kiểu người trời sinh ít năng lượng, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Thế là mọi chuyện cứ thuận lý thành chương, tôi bị bạn trai giấu trong biệt thự rồi nuôi luôn ở đó. Cuộc sống hằng ngày ngoài ăn uống thì phần lớn thời gian tôi đều cuộn mình nằm ườn, thi thoảng còn có thêm chút vận động ban đêm, cho nên muốn nói những ngày tháng này không hạnh phúc cũng khó. Đúng vào lúc tôi đang sống vui vẻ nhất, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy. “Đáng ghét! Bé thụ sắp bị phản diện nhốt đến mức xảy ra vấn đề tâm lý rồi! Cứ chờ đi, nam chính sắp tới cứu bé thụ rồi!” “Người phía trên mù à? Không nhìn ra bé thụ đang tự hưởng thụ cuộc sống sao? Với lại phản diện chiều cậu ấy tới mức chỉ thiếu nước để cậu ấy trèo lên đầu mình làm loạn thôi, trạng thái tinh thần của bé thụ khỏe mạnh lắm!”
Boys Love
0