16.

Tại cổng lớn của Đại học Kinh Đô, bố mẹ đang kéo tay tôi dặn dò đủ điều bên cạnh xe, còn Giang Tâm thì tự giác ra trước cổng trường đứng đợi tôi.

Khi tôi bước tới, Giang Tâm lập tức nắm lấy tay tôi, giọng điệu đầy vẻ gh/en tị:

"Tôi muốn hôn cậu ngay trước cổng trường cơ."

Tôi cảnh giác bịt ch/ặt miệng cậu ta, cảnh cáo:

"Cậu đừng có mà mơ!"

"Huhu, người khác đều có thể hôn vợ ở cổng trường, chỉ có tôi là không được."

"Giang Tâm, giả vờ đáng thương là vô dụng thôi."

Sau này, ở trong trường, tôi tình cờ gặp được Cố Khanh Ngôn và Đồng Dĩ. Tôi và Đồng Dĩ ăn ý đến lạ lùng, cả hai cùng lúc siết ch/ặt lấy tay người bên cạnh, cùng nhìn đối phương một cái, rồi cuối cùng đồng thanh hỏi:

"Bị dìm x/á/c xuống biển?"

"Bị dìm x/á/c xuống đáy biển?"

Cố Khanh Ngôn và Giang Tâm: "?"

"Đúng là người anh em tốt mà!"

Tôi và Đồng Dĩ nắm ch/ặt lấy tay nhau, cảm động đến mức nước mắt chực trào.

Đang lúc hai đứa ôm nhau, mắt lệ nhòa vì quá đỗi xúc động, Cố Khanh Ngôn đã lôi Đồng Dĩ đi, còn Giang Tâm thì kéo tuột tôi về phía mình.

Mà đừng nói nhé, nhìn cái vẻ mặt lạnh như tiền, không chút cảm xúc của hai gã kia, trông đúng thật là có "tướng phu thê" của cặp đôi chính trong truyện đấy.

Nhưng tôi biết, khi tay tôi nắm ch/ặt lấy Giang Tâm, người này đã thực sự thuộc về tôi. Kết thúc của câu chuyện này đã hoàn toàn được viết lại.

Tương lai, chúng tôi sẽ cùng nhau sở hữu một tương lai tươi đẹp hơn thế nữa.

"Ánh trăng đêm nay thật đẹp."

Tôi dắt tay Giang Tâm đi dạo trong khuôn viên trường, vầng trăng trên đầu vẫn giống hệt như đêm đầu tiên tôi xuyên đến đây.

Giang Tâm ngẩng đầu đồng tình gật đầu, sau đó bồi thêm một câu:

"Gió cũng thật dịu dàng."

HẾT TRUYỆN

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm