Cơn đ/au nhức như bị x/é toạc đ/á/nh thức tôi dậy.
Tôi bật mở mắt.
Giấc mơ hỗn lo/ạn vẫn còn khiến tim đ/ập thình thịch, tôi thở gấp, lau vội mồ hôi trên trán.
"Không sao cả... Tâm trạng không nên d/ao động mạnh..."
Tôi nghe thấy giọng nói của bác sĩ.
Nheo mắt nhìn ra cửa.
Một chàng trai cao g/ầy hơi khom người, đôi mắt lãng tử ẩn dưới mái tóc đen lưa thưa đang chăm chú nhìn bác sĩ, nghiêm túc lắng nghe những lưu ý.
Cậu ấy trẻ lắm, trông như học sinh cấp ba.
Bên tai còn đeo máy trợ thính, dường như thính lực có vấn đề.
Bộ quần áo đã sờn màu nhưng sạch sẽ, gia cảnh khó khăn nhưng cách sống rất chỉn chu.
Và khuôn mặt này… Tôi thực sự rất thích.
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ ạ."
Chàng trai quay đầu, ánh mắt chạm phải tôi đang nhìn mình chằm chằm.
Trong đôi mắt đó lóe lên niềm vui sướng, cậu ấy nhanh chân bước đến trước mặt tôi: "Anh tỉnh rồi à?"
À, tôi nhớ ra rồi.
Không biết vì lý do gì, tôi đã ngất xỉu giữa đường.
Cố gắng nhớ lại. Không nhớ ra được, thế là bỏ cuộc.
Ký ức cuối cùng là khuôn mặt chàng trai trước mặt.
Hóa ra cậu ấy chính là người đưa tôi vào viện.
"Ân nhân c/ứu mạng!"
Tôi cảm động nắm ch/ặt tay cậu ấy.
Cậu ấy gi/ật mình, gương mặt trắng trẻo ửng hồng trong chớp mắt.
Căng thẳng khiến giọng nói cũng khác đi: "Tôi... tình cờ đi ngang... anh đừng lo. Đã đóng tiền viện phí rồi."
"Cảm ơn cậu, tôi tên Trình Nhĩ, kết bạn rồi chuyển khoản trả lại nhé." Tôi nói.
Chàng trai ngượng ngùng mím môi, khẽ rút tay khỏi tay tôi nhưng không thành.
Ngẩng lên thấy ánh mắt tôi đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu ấy vội cúi đầu, giọng căng như dây đàn, hàng mi dày r/un r/ẩy như cánh bướm:
"Làm ơn, nói chậm một chút, tôi nghe không rõ..."
Nói rồi, cậu ấy chỉ vào chiếc máy trợ thính bên tai mình, bảo: "Xin lỗi."
Lại quay sang xin lỗi tôi. Khiến tôi có chút bất ngờ.
"Không sao, không sao." Tôi dở khóc dở cười, lắc đầu, nói chậm lại, chỉ vào điện thoại, rồi lặp lại lời vừa nói một lần nữa.
"Trình... Nhĩ."
Cậu ấy chậm rãi đ/á/nh vần từng chữ, rồi nheo mắt cười, giọng nói trong trẻo, "Tôi tên Giang Tinh Thùy. Tiền, không cần đâu. Lúc đó trông anh không vui, tôi hy vọng anh có thể vui vẻ."
Giang Tinh Thùy dùng giọng điệu chân thành, nói ra lời chúc phúc đầy bất ngờ đối với một người lạ như tôi.
Không hiểu sao, hốc mắt tôi nóng lên. Nước mắt lăn dài.
Trong ánh mắt hoảng hốt của Giang Tinh Thùy, tôi khóc như mưa.
Tôi khẽ nói: "Không sao, một lát nữa sẽ ổn thôi."
Cậu ấy không nói gì, đưa cho tôi gói giấy ăn.
Rồi lặng lẽ ngồi xuống bên giường.