Quên Chàng Ta Sẽ Hạnh Phúc

Chương 3

07/03/2024 13:59

3.

Sân viện của Diệu Nương ở ngay cạnh sát viện của ta.

Mái nhà của nàng ta được phủ bằng ngói tráng men và đèn lồng treo khắp nơi.

Tống Vân Kiệt sẽ đến vì bất cứ điều gì mà nàng ta muốn.

Hắn ta sẽ chấp nhận mọi thứ chỉ cần nàng ta thích.

Tiếng cười lớn của nàng ta thường xuyên qua cả gian nhà và truyền đến tận phía ta.

Điều đó khiến ta không thể nghỉ ngơi và đã bị rụng rất nhiều tóc.

Ta đóng hết cửa phòng, chùm chăn để bịt tai lại.

Ta chợt nhớ đến nương ta.

Ngày ta còn nhỏ, khi mà nương ta chưa sinh đệ đệ, mặc dù cuộc sống của chúng ta có chút khó khăn, mỗi đêm đến, chỉ cần nương ôm ta vào lòng, ta vẫn có thể yên tâm ngủ thật ngon.

Ta mong nương có thể ôm ta lần nữa.

Ta do dự rất lâu và quyết định viết một lá thư nói với nương rằng ta muốn về nhà.

Ngày mà ta nhận được thư hồi âm cũng trùng hợp là ngày sinh thần của ta.

Ta mở phong thư một cách mong đợi và lặng lẽ đọc nó dưới ánh đèn vàng ấm áp, khoé miệng đang giương lên của ta từ tự hạ xuống.

Nương của ta muốn ta hiểu chuyện hơn.

Bà ấy nói rằng ta đang phục vụ cho Tống Vân Kiệt rất tốt, không nên bướng bỉnh làm theo ý mình, bà ấy không thể để ta quay về được.

Bà ấy bảo ta không cần phải buồn phiền.

Những ngày tháng khó khăn sẽ trôi qua rất nhanh, chỉ trong chớp mắt mà thôi.

Bà ấy đã quên nói rằng bà ấy nhớ ta, quên dặn ta hãy chăm sóc bản thân thật tốt, quên chúc mừng sinh thần của ta.

Nương, người không biết, con thật sự đ/au quá.

Thật khó khăn để giả vờ như không có chuyện gì sảy ra và duy trì cuộc sống thật tốt.

Ta chợt nghe thấy, Diệu Nương lại khoe khoang với ta:

“Chiếc kẹp tóc này thật đẹp!”

“Tống Vân Kiệt, hôm nay cũng không phải sinh thần của ta, chàng lại tặng quà cho ta. Chàng đúng là tốt với ta quá!”

Ta đoán được rằng phía bên kia của bức tường có lẽ nàng ta đang lắc lắc cánh tay của Tống Vân Kiệt và hành động một cách quyến rũ.

Ta gắp sợi mì trường thọ trong bát và nhét một ngụm lớn vào miệng, sau đó cười lớn một cách cường điệu:

“Ngon thật đấy! Lưu Nguyệt, thức ăn mà ngươi nấu thật ngon!”

“Đôi giày mà nương thêu cho ta cũng thật đẹp!”

Ta nghĩ, nếu có ai đó muốn nghe ta khóc, ta sẽ cười thật lớn.

Lưu Nguyệt, đừng nhìn ta với ánh mắt thương tiếc như vậy.

Những cây đào trong sân bị gió thổi xào xạc, từng cánh hoa rơi rụng xuống.

Ta nói với Lưu Nguyệt: “Mau nhìn kìa, hẳn là nó đang khóc đấy”

Tống Vân Kiệt đã trồng một vườn đào nhỏ cho Diệu Nương, nó được c/ắt tỉa một cách gọn gàng và tinh tế.

So với vườn đào ấy, những cây đào của ta nhìn như một đứa trẻ hoang dã.

Những cây ấy có thể c/ắt tỉa hay uốn nắn tuỳ ý của mình.

Tống Vân Kiệt từng muốn mời người tới nắn thân cây theo ý của ta.

Ta đã ngăn hắn lại và m/ắng hắn.

Một người sinh ra phải chịu rất nhiều ràng buộc, đã là một cái cây, hãy để nó được tự do.

Tống Vân Kiệt từng bị m/ắng chỉ vì một vài cây đào nhỏ, vì vậy hắn ta không thích nó.

Hắn ta luôn thầm nói khi mà không có tôi: “Thật x/ấu xí”

Cây đào nhỏ, ngươi thật ng/u ngốc.

Hắn ta không thích ngươi, còn ngươi lại cứ nhung nhớ hắn ta.

Ta hi vọng ngươi sẽ không bao giờ phải biết sự thật.

Hắn ta có cả một vườn đào khác.

Hắn ta chẳng hề cần ngươi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà đi Sanya dịp mùng 1 tháng 5, chỉ mình tôi đang mang thai ở lại, năm ngày sau họ đều chết lặng

Chương 8
Trên bàn ăn, mẹ chồng đề nghị cả nhà đi du lịch Tam Á vào dịp lễ 1/5. Tôi đang định nhắn tin cho chồng bảo đặt vé máy bay thì bà đột ngột nhìn chằm chằm vào tôi: "Chu Vi, đặt ba vé thôi, con đừng đi nữa." Tôi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, ý mẹ là sao ạ?" Mẹ chồng nhìn tôi đầy bất mãn: "Trong nhà còn có ông cụ lẩm cẩm, kiểu gì cũng phải có người ở lại chăm sóc chứ." "Hơn nữa con đang mang thai, chạy ngược chạy xuôi vất vả ra thể thống gì?" Cụ cố đã lẩm cẩm nhiều năm, cơm phải nấu riêng, một ngày còn phải thay tã ba lần. Tôi im lặng không nói, bố chồng đặt phịch đũa xuống: "Con đã gả vào nhà này, giúp đỡ gia đình chồng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Đừng tưởng mình vẫn còn là tiểu thư đài các." Nhưng trước khi tôi gả cho chồng, bố mẹ chồng đã thề thốt đảm bảo sẽ không để tôi phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thế mà tôi mới mang thai ba tháng đã trở mặt, e là vì thấy tôi đã bị con trai họ nắm thóp rồi nên chẳng buồn diễn kịch nữa. Tôi không hề phản bác mà chỉ gật đầu: "Được, vậy con ở lại." Bố mẹ chồng đều sững sờ. Chắc là họ không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy. Tôi mỉm cười: "Nhưng bố mẹ này, bố mẹ chắc chắn muốn như vậy chứ?"
0