Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1587: Không đơn giản đên vậy

05/03/2025 10:06

Lục Đình Kiêu châm một điêu th/uốc, khói th/uốc bay lên che mất gương mặt lạnh lùng của anh: “Để ba mẹ nói chuyện riêng một lúc."

Lục Cảnh Lễ nhíu mày: “Tính mẹ như thê nếu không có chúng ta giúp đỡ, mẹ làm sao mà hỏi được... còn nữa... anh Hai, anh đã biết tất cả rồi ư?"

Lục Đình Kiêu lắc đầu.

Toàn bộ chuyện này từ đầu đến cuối anh chỉ phỏng đoán mà thôi, Vân Thâm cũng nằm trong sự phỏng đoán của anh. Nhưng về thân phận của người phụ nữ đó anh hoàn toàn không có chứng cứ, bây giờ nhìn thái độ của cha anh như thế, muốn tìm hiểu được gì đó từ phía ông là điều không thể.

Lục Đình Kiêu vẩy tàn th/uốc: “Với tính cách của ba, ông đã không muốn nói tới, em có hỏi cũng vô ích, chuẩn bị cho cuộc họp đi.”

Lục Cảnh Lễ hết cách, chỉ đành nhẫn nhịn đi giải quyết sự việc trước mắt, cái gã ch*t ti/ệt, dám ăn nói cuồ/ng vọng muốn cả Lục thị, anh sẽ chống mắt lên xem xem rốt cuộc hắn ta có bản lĩnh gì!

Trong phòng bệ/nh.

Dường như chỉ trong một đêm mà Lục sùng Sơn đã già đi mười tuổi: “Như ý, tôi xin lỗi...”

Nhan Như Ý quay lưng đi lau vệt nước mắt trên khóe mắt: “Sùng Sơn, chuyện nảy rốt cuộc là như thế nào?”

Tuy rằng năm đó hai vợ chồng họ là do mai mối mới lấy nhau, là do gia tộc hai bên sắp xếp nhưng mà sau khi kết hôn tình cảm của cả hai vẫn luôn rất ổn định. Lục sùng Sơn đối xử với bà rất tốt, những thói x/ấu trong giới xã hội thượng lưu ông cũng không mắc phải, vẫn luôn giữ bản thân mình trong sạch. Vợ chồng hai người sống rất hài hòa, hạnh phúc vẫn luôn được giới thượng lưu coi là tượng đài mẫu mực. Hai đứa con trai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nên tình cảm anh em vẫn luôn cực kì hòa thuận.

Không ai ngờ được, chỉ trong vòng một đêm, tất cả lại thay đổi đến nghiêng trời lệch đất đến thế.

Lục Sùng Sơn nhắm mắt lại, thô dài một tiếng n/ão nề, "Năm đó... quả thật là lỗi của tôi... là tôi có lỗi với bà... có lỗi với các con... là tôi nhất thời mê lo/ạn... lại xử lý không thích đáng... mới để xảy ra tình cảnh như hôm nay...”

Có lẽ, là vì không một thằng đàn ông nào muốn nhắc đến những lỗi lầm thời còn trẻ.

Tuy rằng Lục sùng Sơn nói không nhiều nhưng từ ngữ điệu của ông Nhan Như Ý cũng có thể đoán được đại khái sự việc.

Sau khi bọn họ kết hôn, Đình Kiêu sinh không bao lâu, Lục Sùng Sơn thê nhưng lại đi ngoại tình lại còn có con với cô ta, vậy mà bà lại chẳng hề phát giác.

Cứ nghĩ đến là lòng bà lại đ/au như c/ắt...

Lục Sùng Sơn ngập ngừng một chút nhưng sau đó lại nhìn vợ mình với ánh mắt rất kiên quyết: “Nhưng mà bà yên tâm, cả đời này của Lục sùng Sơn tôi chỉ có hai đứa con trai là Đình Kiêu và cảnh Lễ, tôi tuyệt đối sẽ không để nhà họ Lục rơi vào tay ngưòi khác!”

Nhan Như Ý mím môi thật ch/ặt, về chuyện này bà đương nhiên tin, Lục sùng Sơn nêu còn dây dưa với người phụ nữ đó có lẽ đã sớm đi tìm đứa trẻ đó rồi, sao có thể để đến bao nhiêu năm sau đứa bé đó mới tự mình xuất hiện.

Nhưng mà, đứa trẻ đó dường như có nỗi h/ận rất lớn với nhà họ Lục, điều này khiên bà cảm thấy bất an...

Điều bà lo lắng nhất vẫn là sợ Đình Kiêu và cảnh Lễ bị tổn thương.

Nghĩ đến đó, Nhan Như Ý chỉ thỏ dài một tiếng, cuối cùng vẫn thỏa hiệp: “Nêu đứa trẻ đó đã là cốt nhục của ông, nêu có thể thì cố gắng hết sức để giải quyết chuyện này trong hòa bình.”

Lục Sùng Sơn đương nhiên hiểu ý của Nhan Như Ý, vẻ mặt ông nặng nề lắc đầu, "Đây không phải là vấn đề tiền nong có thể giải quyết... cái mà nó muốn... không đơn giản thê đâu!”

Nhan Như Ý nghe vậy thi hoảng hốt: "Nó muốn tranh giành quyền thừa kê của nhà họ Lục?”

Lục Sùng Sơn nhắm mắt lại không nói gì nữa, trong lòng lại thở dài một tiếng: Đâu chỉ có thế...

Cái mà ông ta sợ nhất không phải nó muốn tranh quyền thừa kê mà là nó sẽ hủy cả nhà họ Lục...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm