“Tần Uyên, anh thật sự rất gh/ê t/ởm.”
Tần Uyên rất lâu cũng không nói được lời nào.
Tôi quay người rời đi.
Sau khi trở về phòng, những âm thanh vừa rồi như bị cách ly bên ngoài.
Thật buồn cười.
Hóa ra Tần Uyên chỉ muốn chơi đùa với tôi mà thôi.
Quả nhiên là đồ khốn… à không, là con rắn khốn.
Tần Tiêu bước nhanh tới nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Có chỗ nào không thoải mái không?”
“Anh ta có kích động em không?”
“…Không có.”
Tần Tiêu không tin.
“Bụng có khó chịu không?”
Anh hỏi liên tiếp mấy câu, tôi đều nói không.
Thấy tôi không giống nói dối.
Tần Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh đứng dậy, một lúc lâu mới nói.
“Không phải anh bảo em ở phòng đợi anh sao?”
“Đến đó làm gì?”
22
Rất lâu sau tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Tôi cũng muốn biết hai người sẽ nói gì.”
“Không ngờ lại nghe được những lời đó.”
“Thật ra tôi cứ tưởng Tần Uyên chỉ đơn giản là chê tôi yếu ớt thôi, hóa ra là gh/ét tôi.”
Tôi nói rất chậm.
“Nhưng tại sao ngay từ đầu các anh không nói?”
Vì cơ thể dị dạng, bố mẹ tôi chưa từng bạc đãi tôi về vật chất.
Ăn mặc đều là tốt nhất.
Ngoại trừ lần tôi lỡ nói cho người khác biết cơ thể mình khác thường rồi bị ph/ạt, thì họ đối xử với tôi rất tốt.
Cho dù cuối cùng họ vẫn đem tôi đến nhà họ Tần để liên hôn đổi lấy tài nguyên.
Tôi nhìn Tần Tiêu.
“Thật ra ngay từ đầu các anh nói ra, đã có thể đưa tôi về rồi.”
“Tại sao các anh không nói?”
“Bây giờ…”
Tôi cúi đầu nhìn bụng mình.
“Tôi còn mang th/ai nữa.”
“Tần Uyên chỉ muốn chơi đùa với tôi.”
“Còn anh thì sao, Tần Tiêu?”
Giọng tôi trở nên rất nhẹ.
“Anh cũng chỉ muốn chơi đùa với tôi rồi đuổi tôi đi sao?”
23
Tần Tiêu lại ngồi xổm xuống.
Anh nâng mặt tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào anh.
“Nhìn anh này, Thẩm Vụ.”
Tần Tiêu nói.
“Anh chưa từng nghĩ đến chuyện chơi đùa với em.”
“Cũng chưa từng nghĩ đến việc đuổi em đi.”
“Từ trước đến giờ đều chưa từng.”
Tôi ngẩn ra.
Biểu cảm của Tần Tiêu rất nghiêm túc.
Anh hơi nhíu mày, như nhớ tới điều gì đó, trên mặt thoáng qua một tia x/ấu hổ.
Nhưng trông không giống nói dối.
“Nhưng anh cũng rất chê tôi.”
Tôi nói.
“Anh nói tôi yếu ớt, nói tôi là công chúa hạt đậu, lúc nào cũng mỉa mai tôi, chưa từng cho tôi sắc mặt tốt.”
Tính ra thì tôi cũng giống nửa con rùa ninja.
Có thể chịu được tính cách thất thường của Tần Tiêu.
Anh khẽ ho một tiếng, quay mặt đi, không nhìn tôi.
“Ban đầu anh tưởng em giống những người trước kia được đưa tới, chỉ nghĩ cách lấy lòng bọn anh…”
“Tôi đúng là muốn lấy lòng các anh.”
Tần Tiêu im lặng.
“…Nhưng anh lúc nào cũng mỉa mai tôi, nên tôi không muốn lấy lòng anh nữa.”
Tần Tiêu tiếp tục im lặng.
Một lúc sau anh mới nói.
“Thẩm Vụ, thật ra lời em nói cũng chẳng dễ nghe hơn anh bao nhiêu.”
Tôi không nói gì nữa.
Tần Tiêu ngồi xuống bên cạnh, bế tôi đặt lên đùi mình.
“Anh chưa từng nghĩ đến việc đuổi em đi, cũng chưa từng nghĩ đến việc chơi đùa với em.”
“Tần Uyên nhường em cho anh, anh rất vui… nhưng nói chính x/á/c hơn là anh ta m/ù.”
“Em mang th/ai, là con của anh, anh cũng rất vui.”
“Thẩm Vụ, trước đây là anh không đúng, em có thể nổi gi/ận với anh, có thể đ/á/nh anh m/ắng anh để trút gi/ận, em muốn làm gì cũng được.”
Tôi giãy giụa hai cái.
Nhưng Tần Tiêu lại ôm tôi ch/ặt hơn.
Hơi nóng phả vào tai tôi.
Tôi lắp bắp.
“Tôi… tôi không định đ/á/nh anh m/ắng anh…”
“Ngay từ đầu anh không thích tôi cũng rất bình thường.”
“Không bình thường.”
Anh nói.
“Anh không muốn nhường em cho Tần Uyên.”
“Anh chỉ muốn em làm bạn đời của riêng mình anh.”
“Câu hỏi tối hôm đó em hỏi anh, anh nghe thấy rồi.”
“Câu nào?”
“Em hỏi anh có phải gh/ét em không.”
Tần Tiêu hạ mắt, đưa tay chạm nhẹ vào má tôi.
“Không, anh không gh/ét em.”
“Thật ra người rắn đều có tính chiếm hữu rất mạnh…”
“Thẩm Vụ, em là của anh.”
24
Tôi đề nghị chia tay với Tần Uyên.
Anh đã nhường tôi cho Tần Tiêu, vậy tôi chỉ còn là vị hôn phu của Tần Tiêu.
“Đã gh/ét tôi như vậy thì vừa lúc chia ra.”
Tôi nói.
“Sau này anh cũng không cần nghĩ lý do gì để lừa tôi nữa.”
“Tiểu Vụ, em nghe anh nói…”
Tần Uyên muốn bước tới kéo tôi, nhưng tôi tránh đi.
Anh đứng cứng tại chỗ.
Tôi nhìn Tần Uyên rồi nhịn không được cười.
“Lần đó trong phòng sách, lúc anh nói nhường tôi cho Tần Tiêu, thật ra tôi đã nghe thấy rồi.”
Sắc mặt Tần Uyên lập tức cứng đờ.
Đồng tử co lại.
Tôi xoa xoa bụng.
“Lúc đó tôi chỉ thấy may mắn, không hề buồn.”
“May mắn vì cuối cùng cũng không cần ở cùng anh nữa.”
“À đúng rồi.”
Tôi nhìn Tần Uyên cười nói.
“Kỹ thuật của anh thật sự rất tệ, gặp phải anh đúng là xui xẻo của tôi.”
Có lẽ lúc đó trong sự may mắn còn xen lẫn một chút buồn mà tôi không nhận ra.
Dù sao lúc tôi mới đến, Tần Uyên thật sự còn ra vẻ con người.
Còn bây giờ, làm chó cũng là quá tốt cho anh ta rồi.
Chó còn đáng yêu hơn anh ta.
Mặt Tần Uyên lập tức xanh mét.
Tôi không muốn tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa.
Lãng phí thời gian.
25
Tần Tiêu không biết đã nói với người trong nhà thế nào.
Cuối cùng khiến tôi từ vị hôn phu của hai anh em biến thành của riêng anh.
Tôi hỏi anh.
“Làm vậy họ sẽ không trách anh sao?”
Tần Tiêu nhướng mày.
“Em lo cho anh hay lo cho Tần Uyên?”
“Không phải tôi nói, là Tần Uyên nói.”
“Bị anh ta giành nói trước, đúng là đáng gh/ét.”
Tôi cạn lời.
Con người này, miệng vẫn đ/ộc như vậy.