Suốt quãng đường không ai nói gì.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh vật nhanh chóng lùi về phía sau.
Trên lớp kính xe phản chiếu gương mặt Hạ C/âm.
Anh day nhẹ giữa chân mày.
Rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi đưa ngón tay lên.
Lặng lẽ phác họa đường nét gương mặt nghiêng của anh trên cửa kính.
Đến lần thứ năm.
Xe dừng lại.
Về đến nhà rồi.
17
Tắm rửa thay quần áo xong.
Tôi lập tức muốn chuồn vào phòng.
"Hàn Triều, em không có gì muốn nói với tôi sao?"
Hạ C/âm không nhìn tôi.
Cả ngày hôm nay anh đều không nhìn tôi.
Nếu đến thế mà tôi còn không nhận ra anh đang gi/ận thì đúng là đồ ngốc.
"Chuyện hôm nay em không cố ý."
"Lần sau em nhất định sẽ không mất tập trung nữa."
"Không để bản thân bị thương."
"Hết rồi?"
Tôi gật đầu.
"Hết rồi."
"Vậy em ngủ sớm đi."
Anh quay về phòng.
Cánh cửa khép lại.
Đến cả bóng lưng cũng biến mất.
Tôi đi tới vặn tay nắm cửa.
Đã khóa trái.
18
Bất kể là trước đây hay bây giờ.
Hạ C/âm luôn là người cho đi nhiều hơn.
Thời còn đi học.
Người khác dùng điện thoại đời mới nhất.
Còn tôi dùng chiếc điện thoại cũ kỹ đến mức mở khóa được hay không còn phải xem vận may.
Chỉ vì bỏ lỡ hai cuộc gọi của anh.
Sáng hôm sau trên đầu giường tôi đã xuất hiện một chiếc điện thoại mới.
Có một khoảng thời gian tôi mê mô hình sưu tầm.
Thức đêm canh giờ mở b/án.
Thức đến quầng thâm mắt như gấu trúc.
Dù vậy cả bộ vẫn luôn thiếu vài mẫu.
Hạ C/âm đi công tác một chuyến.
Lúc trở về, những vị trí còn trống trong tủ kính của tôi đã được lấp đầy.
Sau khi cha mẹ qu/a đ/ời.
Tôi sống tự do quá lâu.
Ăn bữa nay quên bữa mai.
Rất nhanh đã tự hànhz hạz mình đến mức mắc bệ/nh dạ dày.
Không phát bệ/nh thì không sao.
Nhưng mỗi lần phát bệ/nh đều đ/au đến muốn ch*t.
Uống th/uốc thì nôn.
Truyền dịch thì gi/ật kim truyền.
Ăn gì cũng nôn hết.
Nôn ra sàn.
Hạ C/âm lau.
Gi/ật kim truyền.
Hạ C/âm ôm tôi lại.
Nh/ốt tôi trong lòng.
Một tay nắm tay tôi.
Một tay xử lý công việc công ty.
Tôi ăn đồ anh nấu thì không nôn.
Hạ C/âm rất bận.
Không có thời gian về nhà nấu ăn.
Thế là anh chuẩn bị hẳn một chiếc nồi đất nhỏ trong văn phòng.
Suốt một tháng liên tục hầm canh.
Canh đúng giờ để trợ lý mang tới cho tôi.
Hạ C/âm bận đến mức chính mình còn chẳng kịp ăn cơm.
Nhưng nhất định phải để tôi được ăn cơm.
...
Mà bây giờ.
Tôi đã lớn thế này rồi.
Kịch bản là anh tự tay lật từng trang, đ/á/nh dấu từng chỗ.
Bộ phim tôi thích là anh đầu tư.
Cả công ty cũng là của anh.
Vài tháng ngắn ngủi.
Hơn trăm người vây quanh tôi.
Ổn định nâng tôi từng bước đi lên.
Mỗi lần tới đoàn phim thăm tôi.
Nhìn thấy nghệ sĩ nhà người ta mặc đồ hiệu xa xỉ.
Anh quay đầu cũng chuẩn bị cho tôi một phần.
Tình yêu của Hạ C/âm.
Dù đặt ở đâu cũng đường đường chính chính, không hề thua kém bất kỳ ai.
Còn tôi.
Trên người chẳng mang theo thứ gì.
Chỉ có chiếc vòng tay trên cổ tay.
Là vài ngày trước chính tay anh đeo cho tôi.
Không phải thương hiệu xa xỉ gì.
Anh chỉ nói:
"Tôi nhìn thấy nó. Thấy rất hợp với em, thế nên m/ua về."
Rồi tự tay cài lên cổ tay tôi.
Tôi đẩy cửa ra.
Cả căn phòng chìm trong màn đêm.
Vầng trăng treo cao.
Ánh trăng dịu dàng rót đầy căn nhà.
Tôi chưa từng cảm thấy ánh trăng lạnh lẽo.
Tôi chỉ thấy nó rất dịu dàng.
Tay đặt lên tay nắm cửa.
Chỉ cần xoay nhẹ.
Bước chân tôi sẽ bước ra ngoài.
Và từ đó...
Sẽ không bao giờ còn được gặp Hạ C/âm nữa.
Người đối xử tốt với tôi nhất trên thế giới.
Người còn đối xử với tôi tốt hơn cả chính bản thân tôi.
---