Sắc mặt hắn ta lập tức trở nên tái mét, "Chuyện gì đang xảy ra... Dị năng của tao đâu?"

Người phụ nữ bên cạnh hắn cũng hoảng hốt: "Em... em cũng mất rồi!"

Cả hai gương mặt đều tràn ngập sự k/inh h/oàng.

Tôi thong thả tháo mũ bảo hiểm, vẫy vẫy tay về phía họ: "Chắc hẳn hai người chưa bao giờ tự mình dùng thử Dị năng của bản thân nhỉ?"

Điều kiện kích hoạt Dị năng của cả hai đơn giản hơn nhiều, chỉ cần nhìn chằm chằm vào bộ phận muốn biến đổi là được, mỗi ngày có thể dùng hai lần.

Thế là tôi nhìn chằm chằm vào nửa dưới cơ thể tên tra nam, cười hì hì: "Mềm đi, nhỏ lại."

Vương Đào đột nhiên cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể mình, sắc mặt biến đổi, kéo quần xuống nhìn rồi suy sụp: "Trần Kiều! Mày đã làm gì?"

Giữa lúc nói chuyện, sự ồn ào của chúng tôi đã thu hút sự chú ý của những người bên trong Nhà máy Đen. Ngay lập tức có người xông thẳng về phía tôi: "Dám đến Nhà máy Đen gây rối, muốn c.h.ế.t!"

Vừa dứt lời, người đó đã ngã gục ngay trước mặt tôi.

Anna không thể tin nổi: "Cậu làm cách nào vậy?"

Tôi nói: "Dùng Dị năng của tên tra nam chứ sao?"

"Mình có thấy hắn ta biến to biến nhỏ chỗ nào đâu?"

"Có biến mà." Tôi chỉ vào cái đầu hắn ta và nói: "Bị teo tiểu n/ão rồi."

4.

Anna âm thầm giơ ngón cái lên.

Có người khác định xông lên, Anna tả xung hữu đột. Mỗi cái t/át một người: "Mày chính là thằng ch.ó má tên Trương Cường à?"

Tôi tiếp tục lao lên, tận dụng tác dụng tương hỗ của lực, chủ động "chịu đò/n". Sau khi xử lý hơn mười tên, những tên phía sau không còn dám động đậy nữa.

Và tôi, trong cơ thể cũng đã có thêm mười mấy Dị năng ngay lập tức.

Chúng nhìn tôi như nhìn quái vật, tranh nhau chạy vào trong: "Đại ca! Có người đến phá sân rồi!"

Tôi và Anna bước vào, xung quanh vây kín một vòng người, nhưng không một ai dám lại gần.

Cho đến khi đi đến nơi u ám nhất, xung quanh là những chiếc lồng giam người. Một gã to con trọc đầu cởi trần, hình xăm Thanh Long Bạch Hổ trông đặc biệt đ/áng s/ợ, đang lau một con d/ao. Bên cạnh hắn còn đứng một tên cao g/ầy.

Anna có vẻ sợ hãi, nép vào sau lưng tôi.

Tên đàn em bên cạnh phấn khích nói: "Đại ca chúng ta ra tay, bọn mày xong đời rồi!"

Tên cao g/ầy bước tới, nhìn chúng tôi cười lạnh: "Biết Dị năng của tao là gì không?"

Tôi thành thật nói: "Bây giờ thì chưa, nhưng sắp biết rồi." Tao lấy Dị năng của mày thì không phải sẽ biết ngay sao?

Hiển nhiên, hắn hiểu lầm ý tôi.

Hắn ta vòng quanh chúng tôi một cách khó hiểu, rồi đột nhiên cười phá lên nhìn Anna: "A ha ha ha ha! Lần đầu tiên tao thấy cái Dị năng phế vật đến thế, cái loại mày cũng dám đến Nhà máy Đen phá rối à?"

Ồ, hóa ra Dị năng của hắn là nhìn thấu Dị năng của người khác.

Tên đàn em bên cạnh lập tức nhắc nhở: "Cẩn thận con bé bên cạnh! Dị năng của nó hình như là làm Dị năng của người khác tạm thời mất hiệu lực!"

Haizz, chàng trai trẻ, anh nông cạn quá!

Tên cao g/ầy vẫn không để tâm: "Để tao xem Dị năng của ả ta..." Hắn ta vừa xoay vòng quanh tôi vừa lẩm bẩm: "Mềm chân to nhỏ cứng mềm dịch chuyển đồ vật từ xa bách bộ xuyên dương tấn công bằng decibel..."

Dị năng thật sự của tôi nằm sau những Dị năng đã cư/ớp được, tên cao g/ầy nhìn mãi mà không thấy hết. Sợ đến mức quỳ gối ngay lập tức. Hắn ta nói với gã đại ca trọc đầu: "Đại ca, chúng ta đầu hàng đi!"

Đại ca phun một bãi nước bọt: "Phì, một đứa đàn bà mà mày cũng sợ?"

"Không phải... Em chưa từng thấy một người nào có nhiều Dị năng đến thế. Cô ta là một lỗ hổng (bug) rồi!"

Nhưng đại ca không tin, hắn ta cầm d.a.o xông tới. Và rồi... bất ngờ bị Anna t/át cho một cái.

...

Nửa giờ sau, tôi ngồi vào vị trí hắn ta vừa ngồi, đầu ngón tay xẹt xẹt phóng điện.

Hèn chi tên trọc đầu này có thể làm đại ca, khiến hàng trăm người cam tâm b/án mạng, hóa ra Dị năng của hắn là Ngự Điện (điều khiển điện). Dị năng đỉnh cao nhất Thế giới này chính là điều khiển thuộc tính tự nhiên. Kẻ th/ù còn chưa kịp đến gần đã bị hắn làm tê liệt bằng điện rồi.

Trước mặt tôi, mấy hàng người đứng nghiêm chỉnh. Một hàng những kẻ bị tước đoạt Dị năng, hàng còn lại là những kẻ chưa bị tước đoạt.

Tôi vung tay một cái: "Từ hôm nay trở đi, tôi chính là Đại ca mới của mấy người! Nơi này không còn là Nhà máy Đen nữa, chúng ta sẽ mở Công ty Vệ sĩ Công ích!"

Anna đứng bên cạnh tôi, the thé hét lên: "Ai muốn ở lại, có ăn có uống; ai không muốn, thì đổi tên thành Trương Cường!"

Hậu quả của việc bị gọi là Trương Cường thì ai cũng đã thấy rõ.

Thế giới này không có Dị năng chính là phế vật. Chỉ cần còn Dị năng, làm việc dưới trướng ai mà chẳng được?

Một số người vốn còn đang do dự, lập tức gật đầu như gà mổ thóc, "Bọn em đồng ý, đồng ý ạ!"

Những kẻ bị tôi cư/ớp Dị năng cũng đều tình nguyện ở lại làm hậu cần trong Nhà máy.

Anna rất hả hê, thì thầm vào tai tôi: "Từ nhỏ xem TV mình đã thấy mấy thái giám bên cạnh Hoàng đế rất oai phong, cuối cùng cũng được làm thái giám mà không đ/au đớn!"

Tôi vẫy tay gọi cô ấy, "Ngày mai đến phòng mình, mình cho cậu sung sướng một phen."

Anna kinh hãi nhìn tôi. Ôm ch/ặt lấy n.g.ự.c mình.

5.

Ngày thứ hai ở Nhà máy Đen. Trong phòng tôi vọng ra những âm thanh không thể diễn tả.

"A... to quá, mình chịu không nổi rồi!"

"Thích quá thích quá, mình muốn nữa!"

"A... mình yêu cậu c.h.ế.t mất!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K