Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Nhưng còn chưa đợi đám người Thập Nhất mở miệng, Mã Binh đã trở lại.

Mã Binh mới vừa bước một chân vào căn phòng của Diệp Oản Oản, liền nhìn thấy người bị đ/á/nh nằm đầy đất ngoài cửa, sắc mặt tối sầm lại, khi anh ta ngẩng đầu lên, lúc thấy cặp vợ chồng đang diệu võ dương oai kia, sắc mặt càng khó coi tới cực điểm.

“Chu Xán lão đệ, gh/ê góm à, sao lại gây chuyện lớn như vậy?.” Mã Binh nhìn về phía người đàn ông trung niên, cười lạnh một tiếng.

Nhìn thấy Mã Binh, vợ chồng trung niên cả kinh, vẻ kiêu căng trên mặt nhất thời biến mất hoàn toàn.

Người tên Mã Binh này, ở thành H thế lực cực lớn, hơn nữa còn là anh em với Hứa Dịch – cấp trên của bọn họ.

Chỉ có điều bọn họ đang không hiểu, tại sao Mã Binh lại xuất hiện ở nơi này?

Chẳng lẽ, Mã Binh cùng những người này, có qu/an h/ệ gì đó sao…

“Ây, anh Mã!” Người đàn ông trung niên không kịp suy nghĩ nhiều, trên mặt đầy vẻ tươi cười, vội vàng tiến lên, ân cần từ trong túi móc ra th/uốc lá, đưa cho Mã Binh.

“Ha ha.” Mã Binh cười lạnh, nhìn người đàn ông trung niên đưa th/uốc lá tới, cũng không thể nhận nhẹ khẽ lắc đầu nói: “Không được không được, hiện tại mặt mũi của Chu lão đệ quá lớn, tôi cũng không dám tiếp nhận th/uốc lá của Chu lão đệ được.”

“Anh Mã hình như đang có hiểu lầm gì đó hay không… Những người này, là người quen của anh Mã sao?” Nhìn Mã Binh có vẻ mặt này, trong lòng người đàn ông trung niên thầm cảm thấy không ổn, trước kia hắn ta mặc dù không có tiếp xúc gì nhiều với Mã Binh, thỉnh thoảng chỉ nhìn thấy thôi, mặc dù Mã Binh cùng hắn ta không quá quen thuộc, nhưng cũng không bao giờ cho hắn ta sắc mặt lớn như thế.

“Hai người không phải là người dưới quyền của Hứa Dịch sao? Làm sao…Đến vị tiểu thư này mà lại không biết vậy?” Mã Binh cười lạnh nói.

“A… Vị này là…” Trong lòng người đàn ông trung niên gi/ật mình, lúc này nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, đáy mắt hơi nghi hoặc một chút cùng khẩn trương.

“Chu lão đệ à, cậu hẳn biết, lão đại của Hứa Dịch là người nào chứ?” Mã Binh liếc mắt nhìn người đàn ông trung niên.

“Biết… Biết… Hứa lão đại, là người của Tư gia nước Hoa, tôi đây sao lại không biết được…” Người đàn ông trung niên thận trọng mở miệng nói.

“Nếu đã biết, vậy cậu bây giờ đang làm cái gì?” Mã Binh lạnh giọng hỏi, ngay sau đó nhìn về phía Diệp Oản Oản nói: “Vị tiểu thư trước mắt cậu này, là chủ mẫu tương lai của Tư gia đó.”

“Cái gì cơ?” Người đàn ông trung niên trong nháy mắt sững sờ ngay tại chỗ.

Chờ sau khi hắn ta lấy lại được tinh thần, liền nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản đang ở phía trước mặt mình lãnh đạm thờ ơ như băng, con ngươi đột nhiên rụt lại.

Mới vừa rồi Mã Binh nói cái gì…

Cô gái này là… Chủ mẫu tương lai của Tư gia?!

Giờ phúc này này, trong đầu người đàn ông trung niên trống rỗng, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồ/ng, thân thể mềm nhũn, lảo đảo ngã xuống đất.

Nếu quả thật như Mã Binh nói, cô gái này là chủ mẫu tương lai của Tư gia, như vậy, mười mấy người được huấn luyện bên cạnh cô ấy… Chính là ám vệ của Tư gia rồi…

Khó trách thân thủ của mấy người đó rất giỏi, mấy chục người bị bọn họ đ/á/nh đến không còn sức đ/á/nh trả chút nào.

Người đàn ông trung niên chỉ cảm thấy một thân đầy mồ hôi lạnh, hắn ta căn bản không bao giờ nghĩ ra, chủ mẫu tương lai Tư gia lại đi tới thành H của Myanmar, mà hắn ta trước đó cũng không có nhận được điện thoại của Hứa Dịch…

Hơn nữa, thân là chủ mẫu tương lai của Tư gia, coi như thật sự có tới Myanmar, chắc cũng phải đi máy bay tư nhân mới đúng chứ…

Làm sao lại có thể cùng bọn họ ngồi trên cùng một máy bay được?!

“Cái gì mà chủ mẫu tương lai Tư gia chứ, Mã Binh, chỉ dựa vào lời anh ta nói thì đó chính là sự thật sao, chúng tôi dựa vào cái gì mà tin tưởng lời anh nói chứ!” Giọng nói the thé của người phụ nữ vang lên.

“Cô không tin sao?!” Mã Binh trợn mắt, lúc này một cái t/át in vào trên mặt của người phụ nữ.

Một cái t/át này, trực tiếp đem người phụ nữ lăn trên mặt đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
4 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

XUYÊN THÀNH MỸ NHÂN BETA TRONG TRUYỆN ABO

Chương 18
XUYÊN THÀNH MỸ NHÂN BETA TRONG TRUYỆN ABO Để cách ly hoàn toàn những ánh mắt dòm ngó đầy ghê tởm cứ bám chặt lấy mình, tôi đã nhanh chóng tìm một Beta để yêu đương. Bạn trai tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều lòng chiếm hữu hơi mạnh quá đà. Bất kể là Alpha hay Omega tiến lại gần tôi, anh ấy đều ghen lồng ghen lộn. Nhưng điều này lại khiến tôi vô cùng vui sướng, bởi vì từ nay về sau, sẽ không còn những ánh mắt đáng ghét lén lút rình rập tôi trong bóng tối nữa. Chỉ là... Vào cái đêm tôi chuẩn bị "tiến thêm bước nữa" với bạn trai, tôi đã vô tình làm rơi thứ đồ dán sau gáy anh ấy. "Anh lừa tôi! Rõ ràng anh là Alpha!" Thế nhưng, anh ấy lại sống chết không chịu buông tay, ghì chặt lấy tôi: "Sai rồi, bảo bối, là Enigma." "Với lại, sao có thể coi là lừa được? Em chỉ nói là không muốn Alpha và Omega, chứ có bảo là không cần Enigma đâu." Làm sao tôi biết được cái thế giới ABO quái quỷ này lại còn tồn tại cả thiết lập Enigma cơ chứ!
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Nhạn Quy Chương 7