Tiểu thiếu gia đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "vệ sĩ".
Nghe có chút kỳ quặc.
Lại giống như chỉ là ảo giác của tôi.
"Nhưng, nhưng mà..."
Hai tay tiểu thiếu gia bị trói bằng dây thừng thô, cổ tay trắng mịn bị cọ xát để lại vết đỏ, nhìn hơi chói mắt.
Tôi nuốt nước bọt, đảo mắt nhìn chỗ khác.
"Xem ra anh là người mới à, dám b/ắt c/óc cả tôi." Tiểu thiếu gia thong thả lên tiếng, "Trên người tôi có định vị, chắc giờ này người của bố tôi đã đến nơi rồi."
Tôi lập tức hoảng hốt: "Tôi..."
Tiểu thiếu gia cong khóe môi: "Không sao, tôi sẵn lòng tha thứ cho anh."
Tôi ngẩn người lên tiếng: "Tại sao?"
Ánh mắt tiểu thiếu gia cứ dán ch/ặt lên người tôi, đảo qua đảo lại.
Đây là lần đầu tiên tôi bị đàn ông nhìn như thế, không tự nhiên lùi lại hai bước: "Cậu nhìn tôi làm gì thế?"
Sợi dây thừng trên cổ tay tiểu thiếu gia chẳng biết từ lúc nào đã bị cởi ra.
Hắn đứng dậy mỉm cười, dáng người cao g/ầy, nhìn kỹ còn cao hơn tôi gần nửa cái đầu.
Đôi mắt đẹp cúi xuống, chóp mũi gần như chạm vào tôi.
Lông mi dài thật.
Tiểu thiếu gia khẽ hé môi mỏng: "Anh rất thú vị."
Tôi vốn là kẻ ngốc nghếch vô vị.
Đây là lần đầu tiên tôi được khen là thú vị.
Tôi nhe hàm răng trắng tinh, đưa tay gãi đầu: "Cảm ơn cậu, đây là lần đầu tiên có người nói vậy với tôi."
"Vậy thì, về nhà với tôi đi." Tiểu thiếu gia giống hệt á/c q/uỷ dụ dỗ lòng người.
"Tôi không truy c/ứu trách nhiệm với anh, còn giúp chữa b/ệnh cho em gái anh nữa."
Tiểu thiếu gia tên Giang Văn Duyệt.
Nghe nói bố hắn từng là trùm xã hội đen ở Hồng Kông, sau này rửa tay gác ki/ếm mới thành lập tập đoàn Giang thị, vươn lên thành doanh nghiệp hàng đầu thủ đô.
Sau khi ông nghỉ hưu, anh trai hắn là Giang Ngôn nắm quyền điều hành cả tập đoàn.
Giang Văn Duyệt là con út trong nhà họ Giang.
Sinh hoạt hàng ngày chỉ là ăn, ngủ, vẽ tranh, chờ ch*t.
Tôi thấy hắn mặc đồ hàng hiệu, bên cạnh lại không có vệ sĩ đi theo nên mới nổi lòng tham, một gậy đá/nh hắn bất tỉnh rồi b/ắt c/óc.
Giờ nghĩ lại, nếu không phải tiểu thiếu gia lương thiện, chỉ sợ tôi có ch*t trăm lần cũng không đủ đền tội.
"Tên gì?"
"Lý An."
"Nhà ở đâu?"
Giang Văn Duyệt ngồi ở hàng ghế sau, cằm hơi nâng lên, dáng vẻ cao quý vô cùng.
Tôi bối rối xoa xoa tay, sợ vết bùn dưới chân làm bẩn tấm thảm quý giá trên xe.
"Tôi... Để tôi tự đi cũng được, không dám phiền thiếu gia đưa đón đâu."
Giang Văn Duyệt hơi nhíu mày, có chút không kiên nhẫn: "Lên nhanh."
Tôi ậm ừ đồng ý, co ro ngồi vào xe.
Không biết có phải ảo giác không, Giang Văn Duyệt dường như càng lúc càng gần tôi.
Mùi hương thoang thoảng lọt vào khứu giác.
Mùi quýt.
Giang Văn Duyệt đột nhiên ra lệnh: "Quần áo trên người anh bẩn quá, cởi ra."
Tôi không dám trái lệnh thiếu gia, cởi áo khoác ra, chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ đen bên trong, ôm sát cơ bắp săn chắc.
Giang Văn Duyệt nhìn chằm chằm, đột nhiên đưa tay nhéo một cái.
Đầu ngón tay lạnh toát khiến tôi gi/ật mình: "Thiếu gia... Cậu nhéo tôi làm gì?"
Đầu ngón tay Giang Văn Duyệt tròn trịa xinh đẹp, giống hệt tác phẩm nghệ thuật.
Chỉ có điều hơi không yên phận.
Nhìn thấy ngón tay linh hoạt kia định chui vào áo ba lỗ, tôi nhanh tay nắm lấy cổ tay trắng nõn.
Mặt tôi đỏ bừng, ấp úng: "Thiếu gia, tôi... Tôi thấy không được ổn lắm..."