Sát Thủ Thu Nhiên

Chương 4

18/05/2025 11:42

Tôi hỏi cô bạn thân: [Nếu một người đàn ông, mỗi lần gặp mày đều đỏ mặt, nhưng kiên quyết không chịu chạm vào người mày, đó là tình huống gì vậy?]

Bạn thân không ngần ngại đáp: ["Liệt dương chắc luôn."]

Tôi lập tức thanh minh: [Không thể nào, chức năng sinh lý không chỉ bình thường đâu, cực kỳ khỏe mạnh luôn, chính tay tao kiểm chứng qua rồi.]

Bạn thân: [Chính tay? Ủa ai vậy?]

Tôi e thẹn gõ phím: [Là chồng tao đó!]

Bạn thân: [? Mày lại có anh chồng mới nào à? Idol nào thế?]

Tôi: [...Đừng quan tâm, lần này là thật đấy.]

Bạn thân: [Vậy thì có thể anh ta đã no bụng bên ngoài rồi, mày nhớ đi kiểm tra. Hoa nhà không thơm bằng hoa dại, dám như thế thì đuổi cổ đi.]

Nói thật là...

Dù cô bạn này chỉ là bạn chơi game quen sau khi tôi mất trí nhớ.

Nhưng hiểu biết của cô ấy về nhân tính vẫn rất đáng tham khảo.

Vậy là... Lục Ngưỡng đã no nê bên ngoài?

Tôi xinh đẹp thế này mà anh ta dám no bụng bên ngoài ư?!

Càng nghĩ càng tức, tôi lập tức đi tìm Lục Ngưỡng tính sổ.

Phát hiện anh đã ngủ say từ lúc nào.

Điện thoại đương nhiên là mở không ra, tôi không biết mật mã.

Nhưng trong ngăn kéo bàn làm việc của anh, tôi phát hiện một mảnh giấy ghi chú.

Trên đó viết:

Tên: Kiều Tây

Tuổi: 25

Trái cây yêu thích: Dưa hấu, nhãn, sơn trà

Đồ uống yêu thích: Nước ép sơn trà lê tuyết

Động vật yêu thích: Mèo Ragdoll, chó Westie, khủng long bạo chúa

Tư thế ngủ ưa thích: Kiểu cơ bản + cưỡ/ng ch/ế

Ước mơ lớn nhất: Lên ngôi hoàng đế

...

Mặt sau tờ giấy là nét chữ của Lục Ngưỡng:

"Phải nhớ tất cả những gì cô ấy thích, một đò/n trúng đích."

Tờ giấy ghi chú đã bị mài mòn đến mức ố vàng sờn rá/ch.

Tôi bóp ch/ặt mảnh giấy, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.

Sau t/ai n/ạn, rất nhiều ký ức xưa tôi đã quên mất.

Nhưng có người đã cẩn thận ghi chép từng li từng tí về tôi lên giấy.

Đến sở thích "yêu đương cưỡ/ng ch/ế" tôi còn không nhớ nổi, Lục Ngưỡng vẫn khắc ghi.

Vậy mà tôi còn nghi ngờ tấm chân tình của anh.

Tôi thật đáng ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm