Ban đầu phỏng vấn nhóm và vòng hai tôi chỉ ở mức trung bình.
Cứ tưởng không còn hy vọng vào vòng cuối, không ngờ ba ngày sau nhận được điện thoại của nhân sự bảo tôi tham gia vòng cuối.
Trước đó tôi đã tìm rất nhiều tài liệu về Hạ Minh Diên trên mạng, cũng hỏi thăm được không ít tin nội bộ.
Đánh giá về Hạ Minh Diên đều rất thống nhất: cao ráo đẹp trai, năng lực mạnh, soi mói, nhiều chuyện, thất thường.
Khi bước vào phòng phỏng vấn, tôi run như cầy sấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Trong phòng chỉ có Hạ Minh Diên ngồi đối diện tôi, mặc bộ vest c/ắt may tinh tế, kính gọng vàng trên sống mũi, mặt không biểu cảm.
Sau phần giới thiệu đơn giản, anh ta lại hỏi tôi một câu ngoài dự liệu.
“Cậu đã từng yêu chưa?”
Ơ, bây giờ phỏng vấn cũng thích hỏi đời tư à?
“Có… có rồi.”
“Kể sơ về chuyện tình của cậu.”
Tôi thật sự đang phỏng vấn sao?
X/á/c định đây không phải chương trình phỏng vấn chân ái chứ?
“Hồi đó trẻ người non dạ, quen bừa một người, sau thấy không hợp thì chia tay.”
Không biết có phải ảo giác không, sau khi nói câu này, nhiệt độ trong phòng như giảm xuống.
Sau đó Hạ Minh Diên lại hỏi vài câu chuyên môn, tôi trả lời lắp bắp, trên mặt anh ta vẫn không có biểu cảm gì.
Đến khi kết thúc phỏng vấn, tôi thở phào nhẹ nhõm, gần như chạy trối ch*t ra ngoài.
Vì buổi phỏng vấn hôm đó, tôi căng thẳng đến mức chưa đi vệ sinh, giờ mới thấy buồn tiểu, lập tức chui vào nhà vệ sinh.
Bạn cùng phòng biết tôi đi phỏng vấn nên gọi hỏi.
“Tôi nghe nói công ty đó phúc lợi rất tốt, sao rồi?
Có chắc không?”
“Đừng nhắc nữa, hỏi toàn mấy câu không phải người hỏi ra được, ai lại đi hỏi chuyện tình cảm khi phỏng vấn chứ!”
“Biết đâu là bài test cảm xúc tâm lý gì đó, giờ nhiều công ty lớn hay dùng kiểu này.”
“Công ty phiền phức như vậy thôi đừng vào, nếu nhận việc tôi không dám nghĩ sau này cậu khổ thế nào.”
Vừa gọi điện vừa đi ra khỏi nhà vệ sinh, đầu dây bên kia còn cười không ngừng.
“Kết thúc rồi người ta không nói gì à?
Không góp ý gì cho cậu sao?”
“Góp ý?
Anh ta có tư cách gì góp ý tôi?
Cuộc sống vô vị, cóc ghẻ đ/á/nh giá loài người.”
Tôi vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì đụng phải một người quen.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hạ Minh Diên, tim tôi như hụt một nhịp.
Anh ta nghe thấy rồi sao?
Nghe được bao nhiêu?
Tôi vừa tốt nghiệp đã bị cả ngành cho vào danh sách đen sao?
“Hạ tổng, chào anh.”
Tôi lập tức cúp máy, ngoan ngoãn chào.
Hạ Minh Diên gật đầu, hơi nghiêng người nhường tôi đi trước.
“Trên đường về chú ý an toàn.”
“Vâng, cảm ơn Hạ tổng.”
Chắc là không nghe thấy đâu nhỉ?
Tôi vừa thở phào, chuẩn bị rời đi, phía sau lại vang lên giọng nói lạnh lẽo.
“Trạng thái phỏng vấn của cậu tôi thấy không tệ.
Tình hình tiếp theo, nhân sự sẽ thông báo cho cậu.
Nếu cậu có ý kiến gì về cá nhân tôi, có thể chọn nói ngay bây giờ.”
5
Tôi gần như quên mất hôm đó mình đã tạm biệt Hạ Minh Diên thế nào rồi rời khỏi công ty.
Chỉ nhớ lúc đó tôi vắt kiệt n/ão mới nói được một câu: “Không có, nếu được vào công ty, tôi sẵn sàng cống hiến hết mình cho công ty!”
Nói ra tôi còn không tin.
Không ngờ Hạ Minh Diên lại tin.
Không lâu sau tôi nhận được điện thoại của nhân sự, bảo chuẩn bị đi làm.
Đến giờ tôi vẫn không hiểu lúc đó Hạ Minh Diên nghĩ gì.
“Nói thế nào đi nữa, chắc chắn là vì trợ lý M/ộ có chỗ hơn người nên Hạ tổng mới tuyển cậu.”
Triệu Uy lại cười nịnh vài câu rồi rời đi.
Chỗ hơn người?
Hình như tôi thật sự không có.
Cả buổi sáng Hạ Minh Diên không ở công ty, xử lý xong công việc, tôi bắt đầu mò cá, đến trưa thì mẹ tôi gọi điện tới.
“Tiểu Từ à, tiền sinh hoạt tháng này sao còn chưa gửi về, ba mẹ nhớ con lắm, ở bên đó vẫn ổn chứ?”
Nhớ tôi hay nhớ tiền của tôi.
“Tuần trước ba đã bảo con chuyển năm nghìn qua rồi, nhanh vậy đã hết?”
“Ôi dào, chẳng phải em con cứ đòi tham gia trại hè gì đó sao, con là anh, sao lại không giúp?”
Bên kia truyền đến giọng em tôi: “Anh, trại hè này thật sự rất tốt, thầy nói có thể nâng cao thành tích.”
“Cái thành tích nát đó của nó, đi học mà chịu chú ý một chút cũng không đến mức tệ như vậy.”
Lần nào cũng là mấy lý do gh/ê t/ởm này, tôi thậm chí chẳng muốn nói thêm.
“M/ộ Từ, sao con có thể nói em như vậy, em con bây giờ muốn học hành cho tốt là chuyện tốt mà.”
Sau đó mẹ tôi bắt đầu kể lể nuôi tôi lớn lên đã vất vả ra sao.
Thực tế là hồi nhỏ họ căn bản chẳng quan tâm đến tôi.
Thậm chí về sau tiền học cấp ba đều là tôi tranh thủ kỳ nghỉ hè nghỉ đông đi rửa bát ki/ếm được, học phí đại học và sinh hoạt phí cũng đều dựa vào học bổng và làm thêm.
Chỉ vì một câu “là anh”, bây giờ tôi phải gánh cả chuyện ăn mặc sinh hoạt của em trai.
Đầu bên kia vẫn lải nhải không ngừng, tôi xoa trán thở dài: “Mẹ còn chưa biết đâu, thật ra gần đây con đang n/ợ một khoản tiền, hay là ba mẹ giúp con nghĩ cách?”
Âm thanh bên kia im bặt, tôi tiếp tục diễn: “Khoản này làm con khổ sở lâu lắm rồi, cũng không nhiều, chỉ một vạn thôi, ba mẹ góp giúp con đi.”
“Một vạn mà còn không nhiều?
Số đó đủ cho em con học hai lớp năng khiếu rồi, con đi làm kiểu gì mà n/ợ nhiều vậy?!
Hay là con tìm sếp con đi.”