Nếu phản diện và nam chính hòa thuận hạnh phúc, thậm chí còn có tuyến tình cảm, vậy phản diện còn là phản diện sao?

Vì vậy, ký ức của cả hai chúng tôi đều bị xóa.

Nhưng Sở Kiêu x/ấu tính đã lưu sẵn video trong xe, cho nên rất nhanh cậu ấy đã nhớ lại.

Chó con Sở ôm chiếc nhẫn chờ mãi, nhưng tôi lại giống người không có chuyện gì, hoàn toàn quên mất đoạn ký ức ấy.

Từ trước tới nay cậu ấy luôn đặt mệnh lệnh của tôi lên hàng đầu.

Chỉ cần tôi không nói bắt đầu, cậu ấy hoàn toàn không dám hành động, cũng không dám xuất hiện trước mặt tôi.

Đúng là một chó nhỏ ngoan biết bao.

Tôi cảm thán.

Hệ thống cũng hơi thổn thức:

“Đúng vậy, nam chính từ lâu đã bị anh dạy thành chó rồi.”

“Không được nói chó nhỏ của tôi.”

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

Tôi rõ ràng mang vẻ mặc kệ tất cả.

“Cốt truyện của các cậu đã nát bét rồi.”

Hệ thống hiếm khi bị tôi hỏi đến cứng họng.

“Phía tổng bộ nói… tiếp tục hoàn thành các điểm cốt truyện.”

Quả nhiên là câu trả lời này.

“Ừm, hình như anh không bất ngờ.”

“Tôi đoán từ lâu rồi, chẳng qua cần chứng thực mà thôi.”

Từ khi Sở Kiêu thoát khỏi thiết lập nhân vật ban đầu và ở bên tôi, hệ thống dường như không can thiệp quá nhiều, chỉ đi/ên cuồ/ng giậm chân tức gi/ận.

Sau đó lại kh/ống ch/ế tôi hoàn thành từng điểm cốt truyện.

Cho dù những bước ngoặt ở giữa cứng nhắc đến cực điểm, hoàn toàn không có đủ lý do chống đỡ.

Bọn chúng giống như những cỗ máy vận hành rập khuôn, chỉ muốn bảo đảm kết quả đúng như định sẵn, bất kể quá trình ra sao.

Rốt cuộc vẫn chỉ là máy móc, phải vận hành theo mã nguồn.

“Hệ thống chó.”

Tôi sờ màn sáng trong suốt của hệ thống.

“Cốt truyện tiếp theo là gì?”

“Hình như tôi quên rồi.”

“Mở quyền hạn, cho tôi xem lại được không?”

Sở Kiêu không tiếp tục che giấu nữa, trực tiếp chuyển tới căn hộ đối diện.

Mỗi ngày cậu ấy đều hầm canh mang sang.

Mẹ vui vẻ nhìn cảnh tượng này.

“Tiểu Tứ, con nói xem hai đứa có phải đặc biệt có duyên không?”

“Hai đứa trước sau đều thi vào Học viện Quân sự Đế quốc, còn trở thành bạn bè đặc biệt thân thiết.”

“Nếu không phải con đưa A Kiêu về nhà, chúng ta cũng sẽ không nhận lại nó.”

Nói một lúc, mẹ lại sắp khóc.

Cho dù đã qua nhiều năm, tôi vẫn sợ nhìn thấy bà khóc nhất.

Sau khi biết nam chính vậy mà là con trai ruột bị thất lạc nhiều năm của mẹ, tôi lựa chọn đẩy điểm cốt truyện nhận người thân lên sớm.

Theo nguyên tác, chó con Sở phải lớn lên trong hoàn cảnh tàn khốc từ nhỏ.

Khó khăn lắm mới bước vào học viện cá lớn nuốt cá bé, lại bởi thiên phú xuất chúng nhưng không có bối cảnh mà phải trải qua hàng loạt trắc trở.

Đôi mắt chó con Sở đáng lẽ phải vĩnh viễn sáng long lanh.

Không nên trở thành vẻ trầm ổn của một người đã công thành danh toại nhưng trải qua quá nhiều sóng gió trong kết cục ban đầu.

đ/au khổ chỉ có thể tạo ra đ/au khổ.

Quân nhân Đế quốc mà tôi mong muốn phải vĩnh viễn hướng lên phía trước, chứ không phải một lưỡi d/ao bị mài giũa đến đầy vết nứt.

Tôi chỉ đơn giản nói một câu:

“Mẹ, mẹ không cảm thấy đàn em Sở trông hơi giống mẹ sao?”

Câu ấy đã vén lớp sương m/ù cốt truyện bao phủ đầu óc tất cả mọi người.

Bọn họ mới đột nhiên nhận ra, dung mạo Sở Kiêu gần như kết hợp tất cả ưu điểm của hai người.

Sau đó mọi chuyện thuận lý thành chương.

Sở Kiêu có được sự che chở của gia tộc.

Tôi vội chuyển chủ đề:

“Sở Kiêu, công việc của cậu đã xong hết chưa?”

Tôi đang thúc giục cậu ấy rời đi.

Bàn tay đang múc canh của Sở Kiêu khẽ khựng lại.

“Sắp rồi.”

“Ừ.”

Tôi uống một ngụm nhỏ, hơi cau mày.

“Sao hơi chua?”

“Có lẽ đàn anh phải cùng em trở về Học viện Quân sự Đế quốc một chuyến.”

Học viện Quân sự Đế quốc.

Trái tim tôi đột nhiên siết ch/ặt.

Lợi dụng sự tin tưởng của nam chính để trở lại học viện.

Khi Trùng tộc xâm lược ở trận chiến cuối cùng, tôi sẽ vì gh/en gh/ét mà trọng thương nam chính, sau đó bị cậu ấy tự tay gi*t ch*t.

Đây chính là cốt truyện tiếp theo tôi phải hoàn thành.

Tôi hít sâu một hơi, sau đó nở nụ cười rạng rỡ.

“Được thôi.”

“Đúng là đồ đê tiện.”

Nhìn Sở Kiêu đang ôm tôi trên giường, sống ch*t quấn lấy hết lần này đến lần khác, tôi hơi h/ận sắt không thành thép.

“Quên cuối cùng chính tôi đã đá/nh cậu rơi xuống vách núi rồi sao?”

“Không sợ tôi lại gi*t ch*t cậu à?”

Cậu ấy vẫn kiên trì cọ vào cổ tôi.

Alpha bình thường sẽ truyền tin tức tố vào tuyến thể của bạn đời.

Nhưng tôi chỉ là Beta không thể đáp lại, chỉ có thể bình tĩnh nhìn cậu ấy phát đi/ên.

Sau khi gặp lại, cả hai chúng tôi đều vô cùng ăn ý không nhắc đến chuyện kia.

Nhưng bây giờ tôi lại lôi nó ra.

“Có đ/au không?”

Sở Kiêu lại cúi người, li/ếm lên vết s/ẹo trên cổ tay tôi.

đ/au đớn đã sớm biến mất, chỉ để lại một vết s/ẹo hồng nhạt.

Nhưng lúc này, tôi lại cảm thấy từng đợt ngứa ngáy lan ra từ nơi đó.

Cảm giác thật kỳ lạ.

Cậu ấy nói bằng giọng gần như cố chấp:

“Ngày đó, người đẩy em xuống không phải đàn anh, đúng không?”

Quả thật không phải tôi.

Khi ấy tôi đã mất quyền kiểm soát cơ thể, chỉ có thể mặc hệ thống tiếp quản.

Thế mà từ đầu đến cuối, cậu ấy vẫn không tin người đẩy mình xuống vực thật sự là tôi.

Tình cảm thẳng thắn, không lẫn bất kỳ tạp chất nào của chó con Sở khiến tôi…

Tôi túm mạnh tóc cậu ấy, nhìn thẳng vào mắt.

“Cậu cho rằng trên thế giới còn ai có gương mặt này?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mây tan trăng sáng, ắt có ngày

Chương 9
Lần nữa nhìn thấy bạn trai cũ Lục Thời là vào ngày tôi bị bắt vì tội giết người. Khi xe cảnh sát dừng lại, bên ngoài hàng rào cảnh giới đã chật kín người. Không biết là ai đã tiết lộ tin tức. Phóng viên toàn thành phố ùa đến như thác lũ. Ngay khoảnh khắc tôi bước lên xe, ánh đèn flash tranh nhau lóe sáng. Chỉ duy nhất Lục Thời là đứng sững tại chỗ. Anh ta đứng ngay hàng đầu của đám đông, gương mặt tràn đầy sự bàng hoàng và đau đớn. Tối hôm đó, anh ta giành được cơ hội phỏng vấn trực tiếp tôi. Ngăn cách bởi song sắt, anh ta đỏ hoe mắt hỏi tôi: "Tại sao?" Tôi nhìn ánh mắt tan vỡ của anh ta, bỗng thấy nực cười. "Sao anh không đi hỏi người vợ hiền thục, người chị em tốt của tôi - Tiêu Vũ ấy?" Nhìn gương mặt tái mét của anh ta, tôi tựa lưng vào ghế. "Ồ, tôi quên mất, cô ta bị tôi giết rồi." "Người chết, là không biết nói đâu."
Báo thù
Kinh dị
2