Tôi cố gắng cúi đầu, mong tan biến khỏi thế giới.

Giọng hắn tiếp tục: “Tôi là Lục Dã. Có thể mọi người biết tôi là lớp phó kỷ luật, hay là… một người không hay nói chuyện.”

“Nhưng hôm nay, tôi muốn nói rõ một chuyện mà nhiều bạn đã đoán đúng.

Người tôi thích là học sinh lớp 12A, tên là Nhậm Dư.”

TOÀN TRƯỜNG HÉT LÊN.

LỚP TÔI HÓA ĐIÊN.

TÔI MUỐN ĐÀO CÁI HỐ CHUI XUỐNG.

Hắn vẫn tỉnh như ruồi, nói tiếp: “Bạn ấy từng cổ vũ tôi đồng ý tỏ tình với người khác.”

“Rồi bị tôi kéo lên làm bạn gái… à không, bạn trai giả. Nhưng từ lúc nào đó, tôi không còn giả nữa.”

“Và giờ tôi muốn nói: Tôi yêu bạn ấy. Rất nghiêm túc. Không đùa. Không diễn.

Nếu bạn ấy đồng ý, tôi sẽ… cùng bạn ấy đi từ năm học này cho đến những năm sau nữa.”

Sân trường: VỠ TUNG.

Tôi: NGẤT TẠI CHỖ.

Được bạn kéo lại cho uống nước đường, tôi mới lắp bắp được một câu: “Hắn đi/ên thật rồi…”

Nhưng tim tôi lại… đ/ập lo/ạn như trống lân.

Tan lễ, tôi chưa kịp chạy thì hắn đã đứng chắn trước cửa lớp.

Tôi ngẩng lên, muốn hỏi tội hắn dám “phát thanh confession”, nhưng hắn đã hỏi trước:

“Tôi làm vậy… cậu có thấy mất mặt không?”

Tôi cười khổ: “Không mất mặt. Chỉ là… muốn ch*t quá thôi.”

Hắn nghiêm túc: “Nhưng cậu có thấy hạnh phúc không?”

Tôi im vài giây.

Rồi gật đầu.

“Có.”

Hắn vươn tay, luồn vào tay tôi, đan ch/ặt.

Giữa hành lang trường, giữa ánh mắt tụi bạn, hắn nghiêng người, hôn nhẹ lên trán tôi.

“Giờ thì không cần giả gì nữa, đúng không?”

Tôi ngập ngừng: “Ừ. Là thật.”

Tôi Nhậm Dư sau bao lật kèo, cuối cùng cũng có một mối tình chính thức: Yêu một tên trùm trường lạnh lùng bên ngoài, ngọt ngào bên trong.

Thích tỏ tình bằng micro.

Và yêu tôi… đúng kiểu không cho đường lui.

END

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
9 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm