Tôi cố gắng cúi đầu, mong tan biến khỏi thế giới.

Giọng hắn tiếp tục: “Tôi là Lục Dã. Có thể mọi người biết tôi là lớp phó kỷ luật, hay là… một người không hay nói chuyện.”

“Nhưng hôm nay, tôi muốn nói rõ một chuyện mà nhiều bạn đã đoán đúng.

Người tôi thích là học sinh lớp 12A, tên là Nhậm Dư.”

TOÀN TRƯỜNG HÉT LÊN.

LỚP TÔI HÓA đi/ên.

TÔI MUỐN ĐÀO CÁI HỐ CHUI XUỐNG.

Hắn vẫn tỉnh như ruồi, nói tiếp: “Bạn ấy từng cổ vũ tôi đồng ý tỏ tình với người khác.”

“Rồi bị tôi kéo lên làm bạn gái… à không, bạn trai giả. Nhưng từ lúc nào đó, tôi không còn giả nữa.”

“Và giờ tôi muốn nói: Tôi yêu bạn ấy. Rất nghiêm túc. Không đùa. Không diễn.

Nếu bạn ấy đồng ý, tôi sẽ… cùng bạn ấy đi từ năm học này cho đến những năm sau nữa.”

Sân trường: VỠ TUNG.

Tôi: NGẤT TẠI CHỖ.

Được bạn kéo lại cho uống nước đường, tôi mới lắp bắp được một câu: “Hắn đi/ên thật rồi…”

Nhưng tim tôi lại… đ/ập lo/ạn như trống lân.

Tan lễ, tôi chưa kịp chạy thì hắn đã đứng chắn trước cửa lớp.

Tôi ngẩng lên, muốn hỏi tội hắn dám “phát thanh confession”, nhưng hắn đã hỏi trước:

“Tôi làm vậy… cậu có thấy mất mặt không?”

Tôi cười khổ: “Không mất mặt. Chỉ là… muốn ch*t quá thôi.”

Hắn nghiêm túc: “Nhưng cậu có thấy hạnh phúc không?”

Tôi im vài giây.

Rồi gật đầu.

“Có.”

Hắn vươn tay, luồn vào tay tôi, đan ch/ặt.

Giữa hành lang trường, giữa ánh mắt tụi bạn, hắn nghiêng người, hôn nhẹ lên trán tôi.

“Giờ thì không cần giả gì nữa, đúng không?”

Tôi ngập ngừng: “Ừ. Là thật.”

Tôi Nhậm Dư sau bao lật kèo, cuối cùng cũng có một mối tình chính thức: Yêu một tên trùm trường lạnh lùng bên ngoài, ngọt ngào bên trong.

Thích tỏ tình bằng micro.

Và yêu tôi… đúng kiểu không cho đường lui.

END

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0