Thật ra Cố Thời Diễn đ/á/n h nhau rất giỏi.

Đừng thấy anh ta lùn, người nhỏ con mà tưởng dễ b/ắt n/ạt, nhưng những cú đ/ấm đ/á của anh ta thật sự rất khá.

Một cú móc trái, một cú xoay người đ/á phải...

Ôi chao, hạ g/ục cả đám người rồi!

[Ký chủ, đừng có vỗ tay cho anh ta nữa!]

Tôi ngẩn người, vội vàng đ/út tay lại vào túi, cười gượng gạo hỏi hệ thống rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Nếu đã đ/á/n h nhau giỏi như vậy... sao lại để đám anh em "r/ẻ r/ách" kia b/ắt n/ạt?

Hệ thống không úp mở: [Bởi vì nhà họ Cố là nơi có thể ă/n th/ịt ng/ười không đổ m á/u đấy ~]

Ồ, đúng rồi.

Bản thân tôi ng/ang ng/ược cả một đời, suýt chút nữa thì quên m/ất.

Ở nhà họ Cố, biết đ/á/n h nhau chẳng là gì cả.

Bọn họ thích chơi những trò b/ỉ ổ/i.

Vì vậy Cố Thời Diễn giả vờ y/ếu đu/ối ng/ốc nghếch, lúc nào cũng thi đứng bét lớp.

Không giống như tôi, từ nhỏ đã dựa vào đ á/n h đ/ấm, tr/anh gi/ành để leo lên vị trí người thừa kế.

"Thảo nào." Tôi bừng tỉnh hiểu ra: "Thảo nào nữ chính không chọn tôi thì thôi, ngay cả Cố Thời Diễn vừa dịu dàng vừa giàu có cũng không cần."

Hóa ra là đã sớm nhìn thấu anh ta không đơn giản như vậy.

Nghĩ vậy, tôi xuyên qua bức tường nhìn sang sân thể dục cách đó không xa.

Không ngờ vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.

Dưới gốc cây long n/ão, Thẩm Nguyệt Bạch đang x/é băng cá nhân giúp Cố Thời Diễn xử lý v/ết th/ương.

Tôi đang đ/a u tim đây này, kết quả là ngay sau đó…

Thẩm Nguyệt Bạch lại chạy đi an ủi một người khác đang khóc nhè.

... Quả không hổ là nữ chính truyện c/ứu rỗi.

Thật là, bận rộn gh/ê!

Tuy nhiên, lúc đón Cố Thời Diễn tan học, tôi vẫn thuận miệng hỏi một câu, băng cá nhân ở đâu ra.

Vậy mà anh ta lại nói d/ối tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0